Khi tôi đi qua nhiều năm tháng trong cuộc đời, sự va
đập với bao thăng trầm bao lần chẳng thể nhớ, đã phải bắt đầu lại bao nhiêu lần.
Có lúc tự hỏi bản thân và Thượng Đế rằng muốn đày đọa mình đến bao giờ? Vì mới
20 tuổi đã phải trải qua biết bao thăng trầm, kể cả việc phải đối mặt với màn
đêm mịt mùng khi cái chết cận kề.
Tôi
nhớ, khi ấy vô tình đọc được cuốn sách (Tôi thực sự mong tìm được cuốn sách đó)
viết về cách mà tác giả đã đối diện với nỗi đau và trải qua cái chết thế nào.
Nói thì hơi phi lý và buồn cười, bởi có tắt thở, nhắm mắt xuôi tay thì còn biết
gì mà cảm với giác. Thế nhưng, sau cái lần gặp tai nạn ở Quận 9, Tôi mới hiểu
thế nào "Cảm giác" giữa sự sống và cái chết. Rằng cảm giác đó là có thật. Trong
khoảnh khác đó, mọi giác quan đều như ngừng lại, chỉ biết mắt chỉ nhìn toàn thấy
màu đen tăm tối và vang vọng đâu đó lời của ai đó thôi thúc mình. Ngắn thôi,
nhưng cũng từ ấy cuộc sống của Tôi bắt đầu thay đổi.
"Đời
có bao thăng trầm bao hợp tan, biết nơi đâu là bến bờ" - Khi lời ca ấy vang
lên từ một cô bạn học, những xúc cảm tràn dâng tựa như cái câu sau này thành Hit
"Bỗng dưng muốn khóc". Con người ta vốn vậy, có thể sự va đập của cuộc đời quá
khắc nghiệp khiến người ta quay cuồng lên mà xoay sở, cho đến khi chợt đâu đó
vang lên một câu nói hay ca từ từ một bài hát chợt bắt gặp mới cảm thấy "thấm"
với bản thân. Đối với hầu hết mọi người, đó là sự nhận ra muộn màng, nhưng có
còn hơn không.
Và
sau cái lần thập tử nhất sinh ấy, Tôi nhận ra những điều thực sự có giá trị với
mình. Đó chẳng có gì to tát, là gia đình, là mối tình với người yêu bấy lâu vẫn
còn dang dở và rất nhiều việc bản thân mưu cầu, nên làm và phải làm.
Nhìn vật đổi sao dời trong cuộc đời mà tình em chỉ cần anh thôi, anh hỡi
Tình yêu đó trao người không suy tư nghĩ ngợi
Dù xa xôi bao đơn côi, vẫn mãi yêu anh mà thôi
Tình yêu đó nhiệm mầu, khi bên nhau nguyện cầu
Em vẫn mong anh về dài lâu
Người
đã về, nhưng cũng là lúc phải nói lời chia tay và cay đắng nhận tấm thiệp hồng.
Sự đời là thế, ngay cả khi bạn chấp nhận từ bỏ tất cả để đeo đuổi và bảo vệ mối
tình đậm sâu. Nói không ai hay, oán không ai biết và khóc hận cuối cùng cũng chỉ
một mình lủi thủi trong một cái góc tường nào đó, nơi đó bản thân cho rằng chỉ ở
đó bản thân mới được yên ổn.
Đời có bao nhiêu lâu, sao khổ đau mấy ai không gặp nỗi sầu
Gặp gỡ nhau bao lâu, sao tình duyên vừa nhìn nhau đã là lưu luyến, anh hỡi
"Thật
đúng quá với tâm trạng của mình!" - Tôi đã thầm reo lên khi nghe những ca từ của
bài hát này. Và cũng từ đó, bài hát này đã theo tôi cùng năm tháng. Bởi cả bài
hát chẳng có bao nhiêu từ, không khó để nhớ và có thể ca cẩm mỗi khi chột dạ...
nhớ về ai đó. Khi thì một vài câu cho hợp tâm trạng, có khi cả bài...
Một ngày mới sáng ngời, khi anh yêu mỉm cười
Nụ cười xinh tươi đôi môi, anh sáng bên nhau ngày vui
Một ngày mới sáng ngời, nghe anh ca những lời
Lời yêu thương trong trái tim cả cuộc đời
Thế
nào là một ngày mới sáng ngời đến nay tôi cũng chẳng thể biết. Chỉ biết qua
khung cửa sổ nhà mình, tôi đón ngày mới khi mặt trời len qua từng ô cửa mà rọi
thẳng vào mặt khiến tôi không thể không thức dậy với kiểu rọi đèn pin cao áp đến
vậy. Có thể đây là cách chơi chữ khi mở ra một hy vọng cho một số phận buồn. Hy
vọng ở một ngày mai tốt đẹp hơn, yên ổn hơn, ít nhất là hơn cái thực tại đang
chất chứa bao phiền muộn và nước mắt.
"Một
ngày mới sáng ngời, nghe anh ca những lời, lời yêu thương trong trái tim cả cuộc
đời". Tôi cứ nghĩ mãi, cuối cùng cái câu gọi là "Lời yêu thương trong
trái tim cả cuộc đời" ấy có thể lắm là câu nói " Anh yêu em", "I love you".
Ngẫm nghĩ một chút, tôi tự hỏi, người trên thế giới này có bao nhiêu lần nói ba
chữ ấy thật tâm can trong cuộc đời tạm cho là 100 năm. Có thể đêm nào cô nàng
cũng giật giật, níu kéo cũng chỉ để hỏi rằng "Anh có yêu em không?", chắc chắn
câu trả lời sẽ chẳng thể khác rằng "Có" hay "Anh yêu em". Cũng chỉ là đối phó
cho lành, cho nhanh để còn tiếp tục chiêm bao.

Một
bài ca đã đến và ở lại trong tôi dài và dai đến giờ phút này lý do cũng chỉ có
thế. Cho đến khi cảm hết cái hay, cái đẹp mà bài hát truyền đạt, tôi vẫn còn gắn
bó và ngân nga mỗi khi có thể. Vì ít nhiều, lời ca đi qua đời tôi và làm tôi
nhận ra nhiều điều, không cần một lần là hiểu hết, mà cứ thế, qua ngày này năm
nọ, mỗi lần chợt nghe lại hiểu được chút gì ý vị từ cuộc đời này.
[accordion]
[item title="Xem Lời bài hát "] Đời có bao thăng trầm bao hợp tan, biết nơi đâu
là bến bờ
Nhìn
vật đổi sao dời trong cuộc đời mà tình em chỉ cần anh thôi, anh hỡi
Tình
yêu đó trao người không suy tư nghĩ ngợi
Dù
xa xôi bao đơn côi, vẫn mãi yêu anh mà thôi
Tình
yêu đó nhiệm mầu, khi bên nhau nguyện cầu
Em
vẫn mong anh về dài lâu
Đời
có bao nhiêu lâu, sao khổ đau mấy ai không gặp nỗi sầu
Gặp
gỡ nhau bao lâu, sao tình duyên vừa nhìn nhau đã là lưu luyến, anh hỡi
Một
ngày mới sáng ngời, khi anh yêu mỉm cười
Nụ
cười xinh tươi đôi môi, anh sáng bên nhau ngày vui
Một
ngày mới sáng ngời, nghe anh ca những lời
Lời
yêu thương trong trái tim cả cuộc đời [/item] [/accordion]
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét