Hiển thị các bài đăng có nhãn Q. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Q. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 20 tháng 10, 2016

Qua Cơn Mê - Nhật Ngân

Tên tuổi Nhật Ngân được nhiều người biết đến vào thập niên 1960 với bản nhạc đầu tay "Tôi đưa em sang sông".


Trong những năm sau đó, một số tác phẩm của ông được ghi danh vào lịch sử âm nhạc Việt Nam như "Đêm nay ai đưa em về?" "Mùa xuân của mẹ", "Xuân này con không về" (viết với đề tài tâm trạng người lính), "Qua cơn mê" và "Một mai giã từ vũ khí" (viết trong bối cảnh Hiệp định Paris kết thúc Chiến tranh Việt Nam). Trong sự nghiệp của mình, ông nhiều lần hợp tác với nhạc sĩ Trần Trịnh với nghệ danh chung là Trịnh Lâm Ngân(1).

Tựa hát làm chúng ta khó hiểu. "Qua Cơn Mê" - "Qua" thì rõ rồi, nghĩa là trải qua, vượt qua. Còn "Cơn Mê" thì phải hiểu thế nào? Cơn mê sảng chăng? Hiểu theo góc cạnh của tôi, thì dường như tác giả vừa nhận ra điều gì đó lầm lạc ở chính mình, ở hoàn cảnh của mình, song cũng có thể đó là thời cuộc.

Có người nói: Cuộc đời như một “bến mê”. Chữ “mê” ở đây không có nghĩa là “đam mê” hoặc “say mê” theo nghĩa tích cực, mà là “mê lầm”, là “si mê”, là “ngu si” – một trong “tam độc” theo quan điểm Phật giáo: Tham – Sân – Si (2). Sở dĩ gọi là “tam độc” vì ba thứ này nguy hại, làm cho sự vô minh bị che lấp, dẫn đến phiền não. Chúng luôn xuất hiện trong mỗi con người chúng ta. Vì thế mà luôn phải cẩn trọng, cảnh giác, vì có nhiều thứ khiến con người bị vướng vòng mê lầm, khiến chúng ta mất tự do!

Trích Làng Báo, "Vì qua bài hát này nó vừa nói lên cái định mệnh cay nghiệt của dân miền Nam , đã phải trả giá quá đắt cho sự ngây thơ về chính trị của mình , nó lại vừa nói lên một sự tiên tri về một tương lai của Việt Nam thời hậu chiến. chẳng hạn trong câu :

” Một mai qua cơn mê xa cuộc đời bềnh bồng , anh lại về bên em …” . Một ước mơ sau khi qua cơn mê loạn của cuộc nội chiến anh em nồi da xáo thịt , cuộc đời bấp bênh , vùi dập , bồng bền như bị những cơn sóng vùi dập , lại được về đoàn tụ lại người xưa , nhưng sự thật nghiệt ngã có được như vậy không ?". (Tác giả Phạm Thị Oanh Yến, Hà Nôi 17/05/2011)


[accordion][item title="Qua Cơn Mê Karaoke"]

[/item]
[item title="Lời bài hát Qua Cơn Mê"]
Một mai qua cơn mê,
Xa cuộc đời bềnh bồng
Tôi lại về bên em
Ngày gió mưa không còn
Nên đường dài thật dài,
Ta mặc tình rong chơi
Cùng nhau ta sẽ đi,
sẽ thăm bao nơi xưa,
Vui một thuở lênh đênh

Ta sẽ thăm từng đường,
sẽ đi thăm từng người
sẽ vô thăm từng nhà

ĐK:
Tình người sau cơn mê vẫn xanh
Dù bao tháng năm đau thương dập vùi
Trường quen vắng bóng mai ta lại về
Cùng theo lũ em học hành như xưa

2.
Rồi đây qua cơn mê,
Sông cạn lại thành giòng
Suối về ngọt quê hương
Ngày đó tay em dài
vun cuộc tình thật đầy
mơ toàn truyện trên mâỵ
Còn tôi như cánh chim
Sẽ bay đi muôn phương
Mang về mầm xanh tươi
Khi lá hoa thật nhiều
Trái yêu thương đầy cành
Hái đem cho mọi người ..
[/item]
[item title="Xem Bản Hợp âm"]


[/item][/accordion]
Tôi không sinh ra trong thời những năm 1975 ấy, cũng không nghiên cứu về lịch sử sâu rộng, nên tôi chỉ mượn để tham khảo sao cho cái nhìn của mình phổ quát nhất để nghĩ đến sự ra đời của nhạc phẩm.

Ca khúc này được viết ở âm thể Em, nhịp C (4/4), theo “phong cách” Rumba, không buồn, không vui. Giai điệu đơn giản nhưng mượt mà và có sức thu hút. Lời ca cũng mộc mạc, chân chất, nhưng vẫn đẹp như một bài thơ, và đặc biệt là đầy tính nhân bản.

Ai cũng có những cơn mê của mình. Tác giả cũng nhận ra và bước qua cơn mê ấy. Tác giả mô tả:
“Một mai qua cơn mê, xa cuộc đời bềnh bồng, anh lại về bên em. Ngày gió mưa không còn, nên đường dài thật dài, ta mặc tình rong chơi. Cùng nhau ta sẽ đi, sẽ thăm bao nơi xưa, vui một thuở lênh đênh. Ta sẽ thăm từng người, sẽ đi thăm từng đường, sẽ vô thăm từng nhà”.
Với 4 câu ngắn ngủi, nhưng tác giả đã khái quát gần như những năm tháng trước đây và cả hiện tại của mình. Cơn mê đã che phút hết những điều tốt đẹp khỏi tầm mắt của tác giả, khi ông đã sớm không nhận ra những điều gần gũi, thân thuộc với mình lại bình yên và vui như vậy, điều mà ông chẳng thể nhận ra khi rong ruổi kiếm tìm những điều mơ tưởng ở một cuộc đời bềnh bồng, không yên ổn.

Người ta cảm thấy hoàn toàn thoải mái khi thoát vũng lầy của cơn mê, tức là được tự do. Niềm vui ngập lòng, người ta rong chơi khắp chốn, đi thăm mọi người, nối kết tình người cho thêm chặt.

Khi cha tôi mất, ông cũng như vậy. Có những mối hờn ghét từ trong sâu thẳm bấy lâu, thì vào tết năm ấy, năm 1992, ông đã chẳng quản ngại đường xá xa xôi mà đi làm lành với những người ông gây gổ, làm tổn thương. Tôi biết điều đó qua mỗi câu chuyện góp nhặt từ những người từng tiếp xúc với cha tôi. Với tôi, tôi chẳng thể hình dung ra hình hài của ông, tấm di ảnh của ông chả nói lên điều gì. Thế nên, cuộc đời tôi chỉ biết góp nhặt mà hình dung ra một người cha trong tâm trí mình.

Ai cũng đã từng hơn một lần lầm lạc, đắm mình trong cơn mê nào đó, nhưng dù thế nào thì sau đó, khi đã thức tỉnh, đã giác ngộ, trở về chính lộ, tình người vẫn chan hòa: “Tình người sau cơn mê vẫn xanh, dù bao tháng năm đau thương dập vùi. Trường xưa vắng ta, nay ta lại về, cùng theo lũ em học hành như xưa”. Ấy là theo lối nói của tác giả thôi. Chứ tùy vào sự lầm lạc của mỗi người mà cách trở về và thái độ của mọi người là khác nhau.

Con đường trở về chính đạo của một người sau những sai lầm không giản đơn như vậy. Tất nhiên, chẳng một ai có thể ngăn cản đường trở về ấy, song những lời ra tiếng vào ít nhiều khiến người muốn trở về phải nghĩ khác đi, chứ không đơn thuần, được tiếp rước như tác giả.

Tôi đơn cử một ví dụ là anh Tấn vì túng quá, say rượu mà cướp 50.000 đồng để đưa con đi viện. Anh là một người lương thiện, nhưng vì một lần nghe vợ nói không có tiền đưa con đi khám bệnh, anh đã uống say, và ra tay "xin đểu" 50.000 từ một người anh bắt gặp trên đường. Vì cái nghèo, cái túng nhất thời mà người con ngoan, người cha hiền này vướng vào vòng lao lý với bản án 7 năm tù.

[accordion][item title="Xem thêm Video câu chuyện về anh Tấn"]
[/item][/accordion]
Thật không dễ gì thoát khỏi vũng lầy đam mê, nhưng một khi "qua được" thì phía trước luôn hứa hẹn một cuộc sống đẹp hơn, những hình ảnh có thêm nhiều sắc màu sống động hơn.

 “Rồi đây sau cơn mê, sông cạn lại thành dòng, xuôi về ngọt quê hương. Mười ngón tay em dài, vun cuộc tình thật đầy, mơ toàn chuyện trên mây. Còn tôi như cánh chim, ngỡ vui nên bay xa, sẽ trở về ăn năn. Tôi sẽ ươm thật nhiều, trái yêu thương đầy cành, hái đem cho mọi người”.

Tôi cũng ước vọng với một ai lầm lạc cũng có thể qua cơn mê... càng mong hơn ngày trở về, mọi sự cũng êm đẹp như những lời ca mà Trịnh Lâm Ngân đã viết trong bài hát.
__________________________________________
(1) Trịnh Lâm Ngân là ghép tên ba người: Trần Trịnh, Lâm Đệ và Nhật Ngân. Lâm Đệ không sáng tác nhạc, chỉ có Trần Trịnh và Nhật Ngân. Trần Trịnh là tác giả bài “Lệ Đá”, Nhật Ngân là tác giả bài “Xuân Này Con Không Về”.

(2) Đây là quan niệm của Phật giáo. THAM là tham lam, ham muốn thái quá, đắm say, muốn có nhiều những thứ mình ưa thích như tiền tài, sắc đẹp, danh vọng,… Lòng ham muốn đó không biết chán, càng được càng ham – như tiền nhân nói: “Túi tham không đáy”. Không chỉ tham cho mình mà còn tham cho cả thân bằng quyến thuộc, quốc gia, xã hội,… Cũng vì tham mà nhân loại tranh giành nhau, giết hại lẫn nhau. Kẻ tham hay ghen ghét những người thành công. SÂN là cơn giận dữ, tính nóng nảy, lòng thù hận khi gặp những thứ không vừa lòng, không như ý muốn, hoặc vì bị xúc phạm mà dám làm những chuyện sai trái, qua cơn giận nhưng lại căm hờn và tìm dịp trả thù. SI là si mê, ngu si, vô minh, u tối; người vô minh là người không sáng suốt, thiếu suy xét theo lẽ phải, không dựa trên nguyên lý sự thật để phán đoán việc tốt -xấu, hay-dở, lợi-hại,… Thế nên họ dám làm điều tội lỗi, có hại cho mình và người khác. Si là vô minh, theo thế tục gọi là “dại” hoặc “ngu”. Vô minh che lấp tâm trí, làm cho con người không thấy được chất bợn nhơ đang gặm nhấm bên trong con người khiến các thói hư tật xấu ấy sẽ tăng dần, đưa con người vào đường tội lỗi triền miên.

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2016

Quê Hương Tuổi Thơ Tôi - Từ Huy

Quê hương tuổi thơ tôi là một sáng tác nổi tiếng của cố nhạc sỹ Từ Huy. Trong những ngày tháng cuối đời mình, ông vẫn hoài niệm và hát đi hát lại nhạc phẩm này mỗi khi có thể. 


Khi ấy, trước sự ra đi của ông, tôi cũng bàng hoàng vì chỉ một đêm trước, tôi vẫn được nghe "ngày ấy đâu rồi, ngày ấy đâu rồi" từ chính nhạc sỹ. Các nhạc sỹ  không hiểu lý do vì sao Bác Từ Huy lại hay hát đi hát lại như thế, họ vẫn nhại vui lại rằng "ngày ấy đôi giày". Ông mất khi trên đường đi Lâm Đồng sau một cơn đột quỵ. "Ông mất tại Bệnh viện Chợ Rẫy sau một thời gian lâm bệnh" - Wikipedia, tôi cho đây không phải là thông tin chính xác. 

Chính từ mối liên hệ tình cờ trong những năm tháng cuối đời với cố nhạc sỹ, mà tôi biết đến Quê hương tuổi thơ tôi. Đó cũng là nhạc phẩm ấn tượng sâu sắc với tôi.

Quê hương thì ai cũng có, đó là xứ sở dù có đi đâu cũng một lần muốn trở về. Đó chính là nguồn cội, là gốc của con người. Có lẽ, đó chính là sự hoài niệm và sự khắc khoải không nguôi cho đến những ngày tháng còn lại của người nhạc sỹ. Hai từ "quê hương" tưởng chừng đơn giản, nhưng để thấu thì chỉ có những ai được lớn lên ở mảnh đất mình sinh ra thì mới cảm nhận được bằng tất cả tâm hồn.


Trong văn thơ Việt Nam, hễ nói đến quê hương thì gần như mọi ngòi bút đều hướng nó về những bờ kênh, con suối. Từ bờ đê đến những thảm xanh của đồng ruộng thơm nồng mùi hương lúa. Từ gốc đa sân đình đến những mái nhà ba gian cổ kính. Từ Hương đồng gió nội ngào ngạt đến chuyện lênh đênh trên ghe xuôi ngược trên những dòng sông. Bờ tre, cánh cò, giếng nước, sân đình, bầy em thơ đắm mình tắm gội tuổi thơ trong dòng sông và tiếng hát. V..v... là những hình ảnh gần như mặc định cho Quê hương Việt Nam. Thế thì những đứa trẻ sinh ra và lớn lên ở thành phố không lẽ chẳng có quê hương? Không ngạc nhiên khi một đứa trẻ thành thị chẳng biết diễn tả thế nào về cái gọi là quê hương vì chưa một lần trông thấy. Chúng chỉ biết vay mượn mà chép thành văn cho xong bài, có khi trưởng thành  rồi chúng cũng chẳng thể biết thế nào là làng quê với những cánh đồng lúa vàng xa tắp, với những cánh cò bay thẳng cánh. Thế thì quê hương với chúng là gì?

Đó là những con kênh nồng mùi rác thải. Một bầu trời chẳng bao giờ thấy mặt trời. Là những lớp người ào ào cưỡi xe ngược xuôi với dáng mặt lạnh tanh trên các con đường. Là cảnh gia đình và những con đường ngập chìm trong biển nước mỗi độ mùa mưa về. Nhìn thủy triều lên, thay vì thấy vui lại lo sợ vì không chắc nơi nào đó sẽ bị ngập úng. Nhưng chúng cũng tự hào về những tòa nhà và cái tên thành phố ai ai cũng biết đến và đổ về.

Những đứa trẻ lớn lên ở những vùng ven biển thì sao? 2016, một vị đại diện của công ty sản xuất gang thép đã dõng dạc phát biểu:"Biển hay Cá, chọn cái nào?". Câu nói ấy làm nổi giận gần như tất cả con người sống trên mảnh đất hình chữ S. Thật ngạc nhiên khi một người con đất Việt lại phát ngôn như vậy. Bởi vì, ông đã vô tình đặt ra cho rất nhiều người một câu hỏi: "Chọn quá khứ hay sống thật với những lợi ích thực tại?" hoặc "chọn quê hương hay chọn tiền?". Ông quên rằng, xứ sở nơi mà ông đứng phát biểu chính là quê hương của biết bao người. Họ yêu nghề, yêu mảnh trời và cả Biển, ngay cả khi hàng năm bao giông bão hoành hành thì, họ cũng bám víu tìm cách mưu sinh chứ quyết chẳng rời xứ sở. Không phải vì biển cho người dân thu nhập, mà đó là những gì đẹp đẽ mà họ tự tin và kiêu hãnh khi nói về.

Người thôn quê thích tìm điều mới mẻ và những cơ hội nơi đô thành. Còn người thành thị lại về miệt vườn hay cao nguyên đầy nắng để hóng gió. Khi tôi hỏi những người em của mình từ Đồng Nai lên với Ban Mê, 9/10 câu trả lời sẽ là "lên đây để hít thở không khí trong lành". Trong khi ấy, cả tuổi thơ chúng được lớn lên với cảnh đường ấp đường xã, hương lúa mùa màng. Thế mà giờ đây, chúng phải tìm một "hình bóng quê hương năm nào" ở một nơi khác, để tìm lại cái cảm giác ấy, điều mà nhà chúng bây giờ mãi mãi không còn.

Trong lòng ai cũng có những hoài niệm kiểu như vậy. Dường như có tiếng gọi đâu đó luôn thúc giục chúng ta tìm về với những gì tuổi thơ chúng ta vốn quen thuộc. Trong lòng luôn có một khao khát, khao khát được trở về.

Tôi nhớ như in câu hỏi của một bạn học khi tôi nói rằng tôi đến từ Buôn Mê Thuột. Những người bạn khi đó lấy làm ngạc nhiên và hỏi tôi "thế trên "trển" mấy người cưỡi Voi đi học à?. Thật tình, tôi cũng chẳng biết trả lời thế nào cho câu hỏi ấy. Nhưng nói đến voi, chính là một trong những niềm tự hào và kiêu hãnh của người miền núi chúng tôi. Xứ sở mà tôi sinh ra và lớn lên có con sông cha Đăk Rông, và sông mẹ Krông Ana uốn mình bao bọc, dưỡng nuôi bao lớp mùa màng và tuổi thơ của bao đứa trẻ.  Nơi được bao phủ bởi màu xanh quanh năm từ những cánh rừng bạt ngàn. Cũng có đồng lúa xanh mát đượm thơm mùi lúa non thoang thoảng ven những con đường. Chúng tôi có nhiều sắc tộc anh em cùng học chung lớp chung trường. Nơi quanh năm chỉ hai mùa mưa và gió. Chúng tôi có thể bắt gặp đâu đó những thanh âm vang vọng từ núi rừng, làm dậy lên bao xúc cảm tự hào về con người, về tình cây và đất nơi đây.

Còn bạn thì sao? Quê hương của bạn là nông thôn hay thành thị, hay cũng là miền cao như tôi?

Chúng ta có thể khác nhau về rất nhiều những "cái nhìn và cảm nhận", để định hình "một thoáng quê hương" của mình. Nhưng chúng ta đều có một điểm chung, đó là đất mẹ Việt Nam. Quê hương tôi cũng chính là quê hương của bạn. Mỗi hình ảnh trong tim mỗi người chính là hình ảnh sống động nhất tạo nên một quê hương gọi là Việt Nam.

Quê hương tuổi thơ tôi, đó chính là tuổi thơ và những gì Từ Huy cảm nhận về quê hương của mình. Có thể đó là hình ảnh quen thuộc của rất nhiều người. Song, mỗi người đều có cảm nhận về quê hương xứ sở, tại sao chúng ta không kể những câu chuyện, những hồi ức về hình bóng quên hương của riêng mình? Thế giới này được tạo ra và đẹp hơn từ chính những câu chuyện ấy. Một ngôi nhà thì không thể thành ngôi làng. Nhưng nhiều người đến và xây những ngôi nhà của mình thì sẽ thành ngôi làng. Quê hương cũng vậy, đó là câu chuyện của mỗi người trong chúng ta. Quê hương tuổi thơ tôi của Nhạc sỹ Từ Huy chỉ là một trong những câu chuyện như vậy.

 Lời bài hát

Tôi yêu quê tôi, xanh xanh lũy tre.
Quê hương tuổi thơ đi qua đời tôi.
Đường làng quanh co, sông Thu êm đềm.
Thả diều đá bóng nắng cháy giũa đồng.
Biển trời mênh mông tôi bơi ngày ấy.
Tiếng tu hú gọi thấy nhớ biết bao.

Tôi xa quê hương, bao năm tháng qua.
Nhưng trong trái tim không bao giờ xa.
Lời mẹ ru con hiu hiu trưa hè.
Mùa lụt nước lũ bắt cá giũa đường.
Kỷ niệm yêu thương cho tôi ngày ấy,
Biết đâu tìm lại, biết đâu mà tìm.

Ngày ấy đâu rồi, ngày ấy đâu rồi?
Cho tôi tìm lại một ngày ấu thơ.
Cho tôi tìm lại, cho tôi một ngày.
Ngày ấy đâu rồi?
Cho tôi tìm lại một ngày ấu thơ.
Nhưng câu chuyện cổ, mẹ kể năm nào.
Ngày ấy đâu rồi, ngày ấy đâu rồi?
Ngày ấy đâu rồi, ngày ấy đâu rồi?


 

Ruju (Rouge) ルージュ (Người tình mùa đông)

Fuji Ayako - Rouge ルージュ (Người tình mùa đông) N hiều người vẫn nhầm tưởng rằng đây là một ca khúc nhạc Hoa lời Việt, nhưng thực chất ...