Hiển thị các bài đăng có nhãn C. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn C. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2016

Có Thứ Hạnh Phúc Là Chia Tay - A Mộc



Nếu ngày mà mình gặp nhau là Duyên may và ngày mình chia tay nhau cũng là định mệnh. Tháng tư về với những chùm hoa bằng lăng tím biếc ngoài ngõ,rồi tháng tư bỏ quên như gió vô tình.Để vòng tay gió không bao giờ ôm trọn hết một nỗi nhớ. Gió đến rồi gió đi.đôi lúc gió cũng không nhớ những gì về nơi gió đến.

Hạnh phúc là gì em có biết không ?

Đó có thể là đam mê và là sở thích của riêng mình. Một thứ hạnh phúc không thể nào đánh đổi mà người đời thường gọi là niềm vui. Bởi Ai cũng có một ai đó cho riêng mình, ai đó cũng có một giấc mơ cho riêng mình. Ai đó cũng có một mối tình thoáng đi qua trong cuộc đời mình. Tôi biết quá khứ là không thể nào thay đổi được.

Quá khứ cũng là một phần cuộc sống mà tôi và ai đó đã từng trải qua. Dại khờ nông nổi cũng như ngọt ngào sâu lắng đầy thiết tha lưu luyến…

Tất cả dù muốn hay không giờ cũng đã thuộc về quá khứ mà người ta nói quá khứ cũng là một kỷ niệm, đôi khi còn là một vết thương, một vết thương lòng đã lành nhưng mãi mãi cũng là vết sẹo không bao giờ liền. Đã là một vết thương khi trái gió trở trời sẽ thổn thức và đau nhói đến chạnh lòng. Khi quá khứ là nỗi đau thì hiện tại cũng là niềm Hạnh phúc. Đó có phải là hạnh phúc phải không em ?


Có đôi khi vết thương cũng nhói đau khi ai đó vô tình chạm phải.Trong những khi ấm êm, khi đau khổ, có khi đang bình yên cũng thấy nhức nhối về một nỗi đau. Nỗi đau kỷ niệm đã trở thành niềm an ủi cho chính mình cũng là một niềm hạnh phúc không thể nào quên được.

Nếu cảm xúc là vô tội thì nỗi đau cũng trở thành vô nghĩa. Tôi không biết cảm giác yêu một người và thương một người là như thế nào? Để rồi khi xa đã trở thành một nỗi nhớ cho cả một đời người đó có phải là hạnh phúc. Liệu quá khứ có thể mãi mãi ngủ yên trong hố sâu của kỷ niệm?

Hạnh phúc là một ngày nào đó đi bên ai đó mà lại nhớ đến ai đó đến nao lòng và quay quắt về một kỷ niệm đã thoáng qua trong đời. Một ngày của một lần nắm tay ai đó mà lại mơ hồ hơi ấm bàn tay ai đó của một thời dại khờ và nông nỗi.

Đó cũng là một niềm hạnh phúc khi xa người mà vẫn nhớ đến người.Một thời của nông nỗi để rồi mãi miết đi tìm hạnh phúc mà ngày xưa đã có kỷ niệm ngọt ngào thiết tha và lắng đọng đến chạnh lòng. Một thứ hạnh phúc mong manh ngày xa xưa.Để rồi bất chợt khẽ gọi tên ai đó ơi mà cứ ngỡ như ngày hôm qua vẫn còn đâu đó ở trong góc khuất nào đó trong tâm hồn mình.

Có phải giờ đây tôi phải bắt đầu một con đường không có ai đó,để rồi vẫn thấy niềm hạnh phúc luôn lung linh trong từng nỗi nhớ… Tâm hồn luôn mang một nỗi nhớ bình yên về một ai đó đã thoáng qua trong đời. Yêu và được yêu,đó là điều hạnh phúc nhất trong tình yêu. Kể cả lúc xa khi không còn thuộc về nhau nữa. Mãi mãi mất nhau trọn đời.

Đó cũng là một thứ Hạnh phúc phải không em ?

[accordion]
[item title="XEM BẢN COVER TIẾNG VIỆT"]
[/item][/accordion]
[full_width]

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2016

Chờ Đợi Qúa Lâu - Tịnh Ngữ ( Hòa tấu Sáo Mèo Kép)



phải chỉ cần đong đủ yêu thương là ắt sẽ chờ đợi mà không oán thán hay cảm thấy mệt mỏi? Nhưng thật ra mà nói, có mấy ai phải chờ đợi mà không thấy mệt mỏi đâu? Đừng bắt ai đó phải chờ đợi quá lâu, anh à! Chờ đợi giống như một cái gì đó khoét sâu vào trái tim người ta, đục hy vọng chảy ra cho đến khi cạn sạch, như một cái gì đó mài mòn tất cả sự tự tôn, lòng kiên nhẫn, niềm tin và cả tình yêu.

Kỳ thực, việc chờ đợi quá lâu có thể giết chết mọi mối quan hệ. Để rồi một ngày nào đó bỗng chốc cảm thấy, thời gian trôi đi không dấu vết, việc chờ đợi bắt đầu trở thành vô vọng khi đến một dấu vết nhỏ nhoi của ai kia cũng chẳng thể trông thấy. Cảm giác tuyệt vọng và hoang mang khi đó, có lẽ chỉ ai đã trải qua mới hiểu.

Vậy nên, nếu yêu ai đó thật lòng, đừng bắt họ chờ đợi quá lâu, bởi vì ngoảnh đi ngoảnh lại, đến khi chúng ta nhận ra để rồi tìm về, có thể sẽ không bao giờ thấy họ nữa.


Không ai có nghĩa vụ phải chờ đợi ai trong cuộc sống này, mọi sự chờ đợi đều là tự nguyện. Nhưng khi sự tự nguyện đó biến dần thành gánh nặng, chẳng ai có thể mãi mãi sống một cuộc sống mà mãi mãi chỉ đứng yên trông ngóng?

Chờ đợi ai đó, thật sự mệt mỏi lắm, khi trong đầu xuất hiện trăm ngàn câu hỏi, khi những đáp án giả định chồng chéo trong đầu, vẫn phải cố huyễn hoặc bản thân, rằng người ấy sẽ quay lại.

Chờ đợi ai đó, thật sự mệt mỏi lắm, khi phải đối diện với hiện thực khốc liệt. Để rồi dần dần nhận ra, mình chẳng là gì trong trái tim người ấy.

Chờ đợi ai đó, mài mòn nỗi nhớ, mài mòn cảm xúc, cho đến khi tất cả đã hao kiệt, để rồi việc trở về mà bấy lâu vẫn ngóng đợi hóa ra chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Người ta vẫn hy vọng vào một điều gì đó mà kiên nhẫn thực hiện nó cho đến tận cùng, nhưng người ta cũng không thể nào đem hy vọng đổ vào hố sâu, khi những bóng lưng không hề biết quay lại, khi những trái tim không hề biết trân trọng sự chờ đợi, khi mọi nỗ lực và cố gắng đem ra đều bị lãng quên, khi tình cảm bị ruồng bỏ. Chờ đợi giống một con dao sắc nhọn, cứ cứa dần vào cơ thể, để lại những vết cắt không thể liền sẹo.

Vẫn biết rằng, nếu yêu thương đủ lớn thì chờ đợi chỉ là một cách thử thách tình cảm, trải qua thời gian, điều gì là bền vững đích thực thì sẽ ở lại. Nhưng có cách thức ngu ngốc nào lại bắt người mình yêu đốt hy vọng, chờ đợi lâu đến thế?

Riêng việc chờ đợi thôi đã khiến bất cứ ai cũng đều cảm thấy mệt mỏi, thì việc bắt sự chờ đợi ấy phải trải qua thời gian là việc làm tàn nhẫn nhất. Thà rằng cứ thẳng thắn mà buông tay, thà rằng đừng gieo bất cứ một tia hy vọng nào ngay từ đầu, thì sẽ không ai phải chịu những tổn thương quá lớn.

Tình yêu đã ra đi, dùng cách nào cũng không thể tìm lại, người đã cạn niềm tin, dù đuổi theo kéo lại cũng sẽ không quay về…
[full_width]

Thứ Năm, 27 tháng 10, 2016

Chỉ Cần Anh Thôi



Khi tôi đi qua nhiều năm tháng trong cuộc đời, sự va đập với bao thăng trầm bao lần chẳng thể nhớ, đã phải bắt đầu lại bao nhiêu lần. Có lúc tự hỏi bản thân và Thượng Đế rằng muốn đày đọa mình đến bao giờ? Vì mới 20 tuổi đã phải trải qua biết bao thăng trầm, kể cả việc phải đối mặt với màn đêm mịt mùng khi cái chết cận kề.

Tôi nhớ, khi ấy vô tình đọc được cuốn sách (Tôi thực sự mong tìm được cuốn sách đó) viết về cách mà tác giả đã đối diện với nỗi đau và trải qua cái chết thế nào. Nói thì hơi phi lý và buồn cười, bởi có tắt thở, nhắm mắt xuôi tay thì còn biết gì mà cảm với giác. Thế nhưng, sau cái lần gặp tai nạn ở Quận 9, Tôi mới hiểu thế nào "Cảm giác" giữa sự sống và cái chết. Rằng cảm giác đó là có thật. Trong khoảnh khác đó, mọi giác quan đều như ngừng lại, chỉ biết mắt chỉ nhìn toàn thấy màu đen tăm tối và vang vọng đâu đó lời của ai đó thôi thúc mình. Ngắn thôi, nhưng cũng từ ấy cuộc sống của Tôi bắt đầu thay đổi.

"Đời có bao thăng trầm bao hợp tan, biết nơi đâu là bến bờ" - Khi lời ca ấy vang lên từ một cô bạn học, những xúc cảm tràn dâng tựa như cái câu sau này thành Hit "Bỗng dưng muốn khóc". Con người ta vốn vậy, có thể sự va đập của cuộc đời quá khắc nghiệp khiến người ta quay cuồng lên mà xoay sở, cho đến khi chợt đâu đó vang lên một câu nói hay ca từ từ một bài hát chợt bắt gặp mới cảm thấy "thấm" với bản thân. Đối với hầu hết mọi người, đó là sự nhận ra muộn màng, nhưng có còn hơn không.

Và sau cái lần thập tử nhất sinh ấy, Tôi nhận ra những điều thực sự có giá trị với mình. Đó chẳng có gì to tát, là gia đình, là mối tình với người yêu bấy lâu vẫn còn dang dở và rất nhiều việc bản thân mưu cầu, nên làm và phải làm.
Nhìn vật đổi sao dời trong cuộc đời mà tình em chỉ cần anh thôi, anh hỡi
Tình yêu đó trao người không suy tư nghĩ ngợi
Dù xa xôi bao đơn côi, vẫn mãi yêu anh mà thôi
Tình yêu đó nhiệm mầu, khi bên nhau nguyện cầu
Em vẫn mong anh về dài lâu
Người đã về, nhưng cũng là lúc phải nói lời chia tay và cay đắng nhận tấm thiệp hồng. Sự đời là thế, ngay cả khi bạn chấp nhận từ bỏ tất cả để đeo đuổi và bảo vệ mối tình đậm sâu. Nói không ai hay, oán không ai biết và khóc hận cuối cùng cũng chỉ một mình lủi thủi trong một cái góc tường nào đó, nơi đó bản thân cho rằng chỉ ở đó bản thân mới được yên ổn.
Đời có bao nhiêu lâu, sao khổ đau mấy ai không gặp nỗi sầu
Gặp gỡ nhau bao lâu, sao tình duyên vừa nhìn nhau đã là lưu luyến, anh hỡi
"Thật đúng quá với tâm trạng của mình!" - Tôi đã thầm reo lên khi nghe những ca từ của bài hát này. Và cũng từ đó, bài hát này đã theo tôi cùng năm tháng. Bởi cả bài hát chẳng có bao nhiêu từ, không khó để nhớ và có thể ca cẩm mỗi khi chột dạ... nhớ về ai đó. Khi thì một vài câu cho hợp tâm trạng, có khi cả bài...
Một ngày mới sáng ngời, khi anh yêu mỉm cười
Nụ cười xinh tươi đôi môi, anh sáng bên nhau ngày vui
Một ngày mới sáng ngời, nghe anh ca những lời
Lời yêu thương trong trái tim cả cuộc đời
Thế nào là một ngày mới sáng ngời đến nay tôi cũng chẳng thể biết. Chỉ biết qua khung cửa sổ nhà mình, tôi đón ngày mới khi mặt trời len qua từng ô cửa mà rọi thẳng vào mặt khiến tôi không thể không thức dậy với kiểu rọi đèn pin cao áp đến vậy. Có thể đây là cách chơi chữ khi mở ra một hy vọng cho một số phận buồn. Hy vọng ở một ngày mai tốt đẹp hơn, yên ổn hơn, ít nhất là hơn cái thực tại đang chất chứa bao phiền muộn và nước mắt.

"Một ngày mới sáng ngời, nghe anh ca những lời, lời yêu thương trong trái tim cả cuộc đời". Tôi cứ nghĩ mãi, cuối cùng cái câu gọi là "Lời yêu thương trong trái tim cả cuộc đời" ấy có thể lắm là câu nói " Anh yêu em", "I love you". Ngẫm nghĩ một chút, tôi tự hỏi, người trên thế giới này có bao nhiêu lần nói ba chữ ấy thật tâm can trong cuộc đời tạm cho là 100 năm. Có thể đêm nào cô nàng cũng giật giật, níu kéo cũng chỉ để hỏi rằng "Anh có yêu em không?", chắc chắn câu trả lời sẽ chẳng thể khác rằng "Có" hay "Anh yêu em". Cũng chỉ là đối phó cho lành, cho nhanh để còn tiếp tục chiêm bao.


Một bài ca đã đến và ở lại trong tôi dài và dai đến giờ phút này lý do cũng chỉ có thế. Cho đến khi cảm hết cái hay, cái đẹp mà bài hát truyền đạt, tôi vẫn còn gắn bó và ngân nga mỗi khi có thể. Vì ít nhiều, lời ca đi qua đời tôi và làm tôi nhận ra nhiều điều, không cần một lần là hiểu hết, mà cứ thế, qua ngày này năm nọ, mỗi lần chợt nghe lại hiểu được chút gì ý vị từ cuộc đời này.

[accordion] [item title="Xem Lời bài hát "] Đời có bao thăng trầm bao hợp tan, biết nơi đâu là bến bờ
Nhìn vật đổi sao dời trong cuộc đời mà tình em chỉ cần anh thôi, anh hỡi
Tình yêu đó trao người không suy tư nghĩ ngợi
Dù xa xôi bao đơn côi, vẫn mãi yêu anh mà thôi
Tình yêu đó nhiệm mầu, khi bên nhau nguyện cầu
Em vẫn mong anh về dài lâu

Đời có bao nhiêu lâu, sao khổ đau mấy ai không gặp nỗi sầu
Gặp gỡ nhau bao lâu, sao tình duyên vừa nhìn nhau đã là lưu luyến, anh hỡi
Một ngày mới sáng ngời, khi anh yêu mỉm cười
Nụ cười xinh tươi đôi môi, anh sáng bên nhau ngày vui
Một ngày mới sáng ngời, nghe anh ca những lời

Lời yêu thương trong trái tim cả cuộc đời [/item] [/accordion]

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2016

Chim Trắng Mồ Côi - Hồng Xương Long & Minh Vy



Mỗi lần tôi ngân nga bài hát Chim trắng mồ côi là đám bạn học chê tôi “sến” quá. Biết rằng tụi bạn không thích nhưng tôi vẫn ca. Tôi yêu sao những ca từ mộc mạc, đơn sơ nhưng chứa chan tình cảm. Mở đầu bài hát, tôi như đắm chìm trong khung cảnh làng quê yêu dấu: cánh cò, dòng sông, ruộng lúa mênh mông... Mới xa quê, lòng tôi lúc nào cũng dạt dào cảm xúc.

Cuộc sống bon chen chốn phồn hoa thành thị có lúc làm tôi nản lòng nhưng khi nghe bài hát của nhạc sĩ Minh Vy như có thêm sức mạnh, làm tôi ấm lòng, vơi bớt nỗi nhớ quê da diết; bao kỷ niệm của ngày hai đứa mới quen nhau chợt hiện về.
“Tình anh như nước con sông dài. Con nước về cho cây trái trổ bông. Tình em như lúa xanh trên đồng. Cây lúa chờ ngày mùa đơm bông. Chiều quê hai đứa hay vui đùa. Em cánh cò anh chim trắng mồ côi. Phù sa vun đắp chia đôi bờ. Anh bên bồi em bên lở chờ mong”.

Những buổi chiều trời mát, chúng tôi thường hẹn nhau đi thăm ruộng. Giữa cánh đồng lúa bát ngát, tôi một câu, em một câu và chúng tôi hát bài hát này một cách say sưa. Rồi những đêm trăng thanh, gió mát, nam nữ trong xóm tụ tập ở bãi đất trống của cánh đồng làng thi nhau làm ca sĩ. Bài hát của chúng tôi là những điệu hò, câu lý nhưng dạt dào tình cảm quê hương, “thương câu mái đẩy, nhớ điệu lý tình tang”. Và trăng sắp tàn tự bao giờ cũng không biết nữa, chúng tôi vừa hò hẹn rồi lại phải quyến luyến vì xa nhau.

“Trăng sắp tàn trôi nơi xa bến đậu. Chim sáo bay xa mãi không về. Em vẫn chờ anh nơi đây bến lở. Rồi nhớ thương anh câu hát mong chờ. Thương chim quyên nức nở. Thương con cá rô trên đồng. Nghe chim trắng mồ côi. Đâu còn ai đón ai nhớ mà mong”.

Để rồi hôm nay, tôi sống nơi thị thành, còn “em vẫn chờ anh nơi đây bến lở” và những lúc nhớ thương nhau chúng tôi lại ngân nga bài ca năm cũ. Dù chim trắng giờ đây cô đơn, lẻ loi vì không ai đón, ai đưa... nhưng “em thương mà em đợi”. Và “mùa lúa thơm đã chín chín lâu rồi”, nhưng “bấy lâu anh chưa ghé về thăm” nên em trách tôi sao vội quên những hẹn thề năm cũ để “chim trắng mồ côi”, “đêm trắng cò than nghe tái tái tê lòng”.


Với giọng ca mượt mà, sâu lắng của ca sĩ Cẩm Ly, bài Chim trắng mồ côi đã đem đến cho chúng tôi những phút thư giãn nhẹ nhàng nhưng có lúc nhớ tha thiết. Em nhớ mong tôi nhiều, tìm tôi đến tận trời cao nhưng em đâu biết rằng tôi cũng rất buồn khi phải xa em.

“Chim sáo không về, cánh cò mồ côi. Em nhớ anh nhiều sao phụ tình em!”, anh không thay lòng đổi dạ, không phụ tình em; anh sẽ về với em, về với ruộng đồng. Cám ơn nhạc sĩ Minh Vy và ca sĩ Cẩm Ly luôn nhắc tôi nhớ quê hương, cội nguồn; và trái tim tôi vẫn hướng về tình cảm của người yêu bé nhỏ quê nhà.

[accordion] [item title="Xem lời bài hát"]
Hò Nam Bộ:
Hò… ơi…. Ðàn cò trắng bay về nơi tả ngạn
Nhắn dùm em nơi hữu ngạn chờ Chàng
Có thương nhau sao hổng thấy tin về (dzià)
Lỡ qua sông rồi… cũng nhắn dùm một câu...

Tình Anh như con nước quê dài, con nước về cho cây trái trổ bông.
Tình Em như lúa xanh trên đồng, cây lúa chờ ngày mùa đơm bông.
Chiều quê hai đưa hay vui đùa,
Em cánh cò Anh chim trắng mồ côi.
Phù xa vun đấp chia đôi bờ,
Anh bến bồi Em bến lỡ chờ mong.

Thương nghe câu mái đẩy, nhớ điệu lý tình tang.
Ngân nga khúc chờ nhau khi mùa lúa chín sẽ đón đưa nhau.
Trăng sắp tàn trời xa nơi bến đậu, chim sáo bay xa mãi không về.
Em vẫn chờ Anh bên đây bến lở,
Rồi nhớ thương Anh câu hát mong chờ.

Thương chim quyên nức nỡ, thương con cá rô trên đồng.
Nghe chim trắng mồ côi đâu còn ai đón ai nhớ mà mong.

Ơ... lý chàng ơi (Ơ lý nàng ơi)
Ơ... lý chàng ơi em thương mà em đợi
Con nước buồn tênh câu hát lý mong chờ
Mùa lúc thơm đã chín chín lâu rồi
Mà bấy lâu Anh chưa ghé về thăm.

Ơi... Chim sáo mồ côi (Chim trắng mình ên)
Chim sáo mồ côi thương Anh mà em đợi
Ðêm trắng cò than nghe tái tái tê lòng
Ngồi nhớ Anh Em ngó ngó lên trời
Chim sáo không về cánh cò mô côi
Anh nhớ em nhiều sao phụ tình em!?
[/item] [/accordion][left_sidebar]

Ruju (Rouge) ルージュ (Người tình mùa đông)

Fuji Ayako - Rouge ルージュ (Người tình mùa đông) N hiều người vẫn nhầm tưởng rằng đây là một ca khúc nhạc Hoa lời Việt, nhưng thực chất ...