Hiển thị các bài đăng có nhãn X. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn X. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016

Xin Thời Gian Qua Mau - Lam Phương



rất nhiều thứ con người xin, nhưng xin thời gian qua mau thì chắc không mấy người như Lam Phương. Bởi vì có xin mọi thứ trên đời mà không có thời gian để "hưởng" thì không biết xin để làm gì. Có lẽ vì tủi cho phận đời long đong lênh đênh và cái khổ quá nhiều mà người nghệ sỹ đã trải lòng và viết lại những suy tư, vương vấn trong lòng.

Buồn nào hơn đêm nay?
Buồn nào hơn đêm nay!


Thoạt nghe có vẻ đó là một câu hỏi, nhưng có vẻ không hẳn là như thế, tôi nghĩ đó cũng được xem như một câu cảm thán. Một lời cám cảnh vì thực tại mà chợt thốt lên lời. Tôi vẫn chẳng thể nào hiểu được vì sao Lam Phương lại đặt tên bài hát là Xin thời gian qua mau? mà không là một tên nào khác? Có thể nghĩ ngay cái tên đó là câu: Buồn nào hơn đêm nay. Suy cho cùng, đó là cái hay của Lam Phương, người nhạc sỹ luôn để lại những dấu chẩm hỏi sau mỗi lần nghe ca khúc của ông. Và người có trải qua nhiều cái khổ cái đau thì mới có thể thấu những gì người nghệ sỹ nhắn gửi. Điều đó cũng giống như khi người ta xem những bức tranh nghệ thuật, họ sẽ lấy làm khó hiểu về nhiều thứ cho đến khi hiểu được câu chuyện và hoàn cảnh tác giả sáng tạo ra nó.


Thời gian qua nhanh quá, nó lướt qua dù chúng ta đã biết. Khi chúng ta để ý đến thời gian, thì cảm thấy mọi thứ đều khẩn cấp; khi chúng ta không để ý đến thì thời gian trôi qua đều đặn. Khi thềm năm mới sắp tới cũng là lúc mỗi người chúng ta có thời gian mà nhìn lại cuộc đời mình trong bao năm qua, chí ít cũng là năm vừa qua. Người nghệ sỹ buồn, chịu không nổi đã phải thốt lên:

Buồn nào hơn đêm nay
Khi ngoài kia bão tố đầy trời.
Từng cánh lá cuốn gió
Rơi vào lòng đêm thâu.
Thương thầm mối tình ngâu.

Ngày về ôi xa quá.
Cánh nhạn còn miệt mài.
Trong nắng hồng mê say.
Lạc bầy chim chíu chít.
Hai phương trời cách biệt.
Đêm chờ và đêm mong.


Có lẽ, chẳng cái buồn nào buồn bằng nỗi buồn người xa quê hương xứ sở. Người có điều kiện buồn cái buồn của người có điều kiện. Còn với Lam Phương, khi bôn ba ở xứ người với nhiều nghề nghiệp, phải khó khăn lắm mới có thể ổn định gia cảnh, chẳng những thế còn phấn đấu, hy vọng sống dậy niềm đam mê của mình và vợ. Khi người nghệ sỹ bị vây khốn trong cái vòng xoáy của cơm áo gạo tiền, có mấy ai còn tâm sức để mà sáng tạo? Thế mới thấy được cái tài và tâm hồn sống với nhạc mãnh liệt thế nào nơi Lam Phương. Dù khổ, dù buồn ông vẫn biết cách biến chúng thành những nhạc phẩm để lai cho đời.

Ta đã quen, quen từng hơi thở.
Quen tiếng cười và sóng mắt đưa tin
Tám mùa đông cây rừng khô trụi lá.
Chưa bao giờ một phút sống xa nhau.

Thương những khi trăng tà soi xóm vắng.
Đưa nhau về anh viết thành bài ca.
Thương những khi trưa hè nghiêng nắng đổ.
Hắt hiu buồn tiếng vọng nhè nhẹ đưa.


Ông và vợ, nghệ sỹ Túy Hồng, dù có phải lênh đênh vượt muôn trùng sóng đến với xứ người, lao tâm khổ tứ trăm bề vẫn cùng dìu nhau nuôi dưỡng yêu thương và đam mê ca hát, nhạc kịch của mình. Với Lam Phương, những thời khắc đó ông nhớ từng chi tiết dù là nhỏ nhặt nhất. Không chỉ thói quen, tiếng cười, sóng mắt, mà còn đến từng hơi thở. Người nghệ sỹ cần những cái nhạy cảm đó, bởi nếu thiếu sự tinh tế và để ý thì sẽ chẳng bao giờ có thể cảm nhận cuộc sống này chi tiết được như vậy. Có cảm nhận nhiều thì ngôn từ sẽ nhiều hơn người bình thường. Đó chính là điều nổi bật trong các sáng tác của ông. Người nghe có thể thấy những ca từ hoa mỹ nơi các nhạc sỹ cùng thời với Lam Phương, nhưng chẳng ai có ca từ chân chất, mộc mạc như Lam Phương. Đó cũng là lý do, người nghe dễ đồng cảm và nhận ra đâu đó bản thân khi nghe nhạc Lam Phương.

Dù rằng sau mưa bão.
Gió hiền hòa lại về.
Vẫn thấy lòng hoang vu.
Cuộc đời là hư vô.
Bôn ba chi xứ người.
Khi mình còn đôi tay.


Tôi biết đến Lam Phương qua loạt series trung tâm Paris By Night. Tôi nhanh chóng bị thu hút và biết nhiều hơn về người nghệ sỹ này. Đúng như bác Nguyễn Ngọc Ngạn đã nói, "Lam Phương có rất nhiều bài hát hay, nhưng ngại giới thiệu". Tôi nghĩ lẽ thường con người ta cũng vậy. Khi phải trải qua quá nhiều sóng gió trong đời, thì những ngày tháng cuối đời chỉ muốn yên ổn mà sống. Không ham gì công danh hay nổi tiếng gì đó. Những lời bộc bạch người nghệ sỹ già mộc mạc khiến bao người phải chạnh lòng.

Xin cảm ơn người nhạc sỹ đã lao tâm mà để lại cho âm nhạc Việt những bài ca sống mãi với thời gian.

[accordion] [item title="XEM LỜI BÀI HÁT XIN THỜI GIAN QUA MAU"]
Buồn nào hơn đêm nay.
Buồn nào hơn đêm nay
Khi ngoài kia bão tố đầy trời.
Từng cánh lá cuốn gió
Rơi vào lòng đêm thâu.
Thương thầm mối tình ngâu.

Ngày về ôi xa quá.
Cánh nhạn còn miệt mài.
Trong nắng hồng mê say.
Lạc bầy chim chíu chít.
Hai phương trời cách biệt.
Đêm chờ và đêm mong.

ĐK
Ta đã quen, quen từng hơi thở.
Quen tiếng cười và sóng mắt đưa tin
Tám mùa đông cây rừng khô trụi lá.
Chưa bao giờ một phút sống xa nhau.

Thương những khi trăng tà soi xóm vắng.
Đưa nhau về anh viết thành bài ca.
Thương những khi trưa hè nghiêng nắng đổ.
Hắt hiu buồn tiếng vọng nhè nhẹ đưa.

Buồn nào hơn đêm nay.
Buồn nào hơn đêm nay.
Khi tình xuân đã úa bụi đời.
Nhiều lúc biết trách móc.
Hay giận hờn vu vơ.
Chỉ làm phí ngày thơ.

Dù rằng sau mưa bão.
Gió hiền hòa lại về.
Vẫn thấy lòng hoang vu.
Cuộc đời là hư vô.
Bôn ba chi xứ người.
Khi mình còn đôi tay. [/item] [/accordion]
[full_width]

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016

Xin Lỗi Tình Yêu - Minh Nhiên

Xin lỗi tình yêu là một sáng tác của nhạc sĩ Minh Nhiên. Bài hát từ khi ra đời đến nay luôn là một Hit.
Bài hát thành công ở một điều rằng, dù đi đến đâu, trong mỗi câu chuyện thường ngày, người ta hay nói vui khi lỡ lầm "xin lỗi tình yêu". Thế mới thấy tầm quan trọng và ảnh hưởng của một câu nói bất chợt đến đời sống thường ngày của người nghe thế nào.


Okey, ca từ và giai điệu thì khỏi nói rồi, thêm chất giọng "không đụng hàng" của anh "Đờm" nữa thì đến nay anh vẫn là vô đối với bài hát này. Có thể nhiều người không thích phong cách của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng, tuy vậy, chúng ta cũng không thể không phủ nhận những đóng góp của anh cho nền âm nhạc nước nhà, cùng với sự nỗ lực cống hiến không biết mệt mỏi cho đến thời điểm này.

Khúc tình ca này những bạn 8x ít ai mà không biết đến. Người bạn học của tôi cũng bị ảnh hưởng không nhỏ trong những ngày tháng yêu đương. Tôi biết đến bài hát này là qua cậu bạn học đó. Cứ mỗi lần hai đứa ra Thanh Đa ăn bánh xèo, thì trên đường trở về thể nào tôi cũng được cậu bạn đó nghêu ngao. Tôi còn bị "hành" như thế, thử hỏi người bạn gái của nó sẽ như thế nào?.


Nói người, phải nghĩ đến ta. Khi mà giờ đây bản thân tôi cũng phải thú nhận một lời "Xin lỗi tình yêu". Dù bao năm trôi qua, nhưng ấn tượng bài hát này với tôi chỉ đúng vỏn vẹn có hai câu đầu:

Anh nói sẽ đưa em đi suốt cuộc đời
Mà sao không đưa được đoạn đường em đi

Trí nhớ tôi không tệ, nhưng mỗi lần hát tới đó tôi lại ngừng và không hát nữa. Nhưng lần này thì khác, trước khi tôi viết bài cảm nhận này, tôi đã nghe đi nghe lại rất nhiều lần. Và thật ngạc nhiên, lần đầu tôi hát trọn vẹn bài hát này trong sự xao động khôn cùng.

Mỗi người có một sự lựa chọn riêng cho cuộc sống của mình, anh cũng vậy, đã lựa chọn ba mẹ mà rời bỏ em.

Anh không biết đó có phải là sai lầm lớn nhất anh từng gặp phải hay không. Nhưng giờ đây, khi hình bóng em xa mờ trên chiếc xe xuôi về thành phố, anh chẳng thể gạt đi những dòng lệ cay cay từ khóe mắt. Anh đã cố ngẩng cao đầu để nước mắt không rơi, cố gắng nuốt từng giọt lệ tuôn trào mà không sao hết được. Chúng vỡ òa như con đập vỡ toang khi mùa lũ về.

Thật sự lúc ấy mà hát, chắc giọng hát của anh còn thảm hơn cả chế độ rung của Đàm Vĩnh Hưng ấy chứ. Thật khó khăn khi trải qua những giây phút như vậy.

Khi chia xa, là nam hay nữ, ai đau hơn ai? Anh không chắc câu trả lời đâu em à. Anh chỉ biết, với cả anh và em, lý do khiến sự ly tan này chẳng có vẻ gì là hợp lý.

Cuộc đời chìm nổi của anh đã vui vẻ và hạnh phúc bao nhiêu khi cập bến bờ là em. Song hạnh phúc bao nhiêu thì nay cõi lòng anh vỡ vụn bấy nhiêu. "Đệnh mệnh"! Anh chỉ muốn hét to cho thỏa cơn giận, nhưng hét cho đã rồi đêm về anh vẫn trằn trọc không sao yên được.

Anh lo lắm bước đường em sắp đi. Em hiền lành và trung thực biết bao. Những điều đó như miếng mồi ngon với sự phức tạp chốn phong trần nơi em đang đến. Anh vẫn tự an ủi mình rằng, thế giới này luôn có người này người kia, rằng có kẻ xấu nhưng cũng không ít người tốt, và anh cầu chúc cho em gặp được những người "tốt" để cuộc đời em vơi bớt khó khăn và sầu khổ.

Anh cũng tự nhủ nên nói với em rằng "nên quên anh đi!"... nhưng không sao nói lên lời. Mỗi lần gọi điện cho em, nghe em nói mà lòng anh tái tê. Anh chẳng biết dùng từ ngữ nào để có thể miêu tả những xúc cảm trong anh khi ấy. Ngày 20/10 thì sắp đến, nhưng anh không hy vọng bài hát này sẽ là món quà dành cho em, rằng đó là điều anh muốn biểu đạt.

"Xin lỗi em! tình yêu của anh." Đó là lần đầu song cũng có thể là lần cuối mà anh thực lòng muốn chia sẻ. Bởi vì tội lỗi anh lớn, tội là do anh yếu lòng, mềm yếu mà nghe lời mẹ cha và thiên hạ; lỗi là do anh đã không đủ dũng khí để "níu giữ em" khi còn có thể.

Anh biết em mệt mỏi và vẫn thường thì thầm ca từ bài hát "Hãy buông tay em". Anh thật ngu ngốc khi tin điều đó là điều em muốn. Sao em không chọn và hát cái bài "Giữ em đi" mà em mến mộ nhỉ? Định mệnh!

Thu đã qua và những ngày đông cũng kéo nhau về rồi. Cái chớm lạnh nơi anh liệu nơi em cũng có. Dù thế nào thì nhớ đắp chăn ấm kẻo cảm lạnh nhé em. Anh thì không còn cảm thấy lạnh vì từ lâu anh đã quen với hơi ấm của em. Có lẽ đó là thứ ấm áp nhất giúp anh trải qua những mùa đông giá lạnh đang về.

Anh tự hỏi, liệu đã là quá muộn màng cho một lời xin lỗi không em? Anh nợ em một lời "chào tạm biệt" và nợ luôn một lời "xin lỗi tình yêu".

Tình yêu hỡi ngàn lần xin tha thứ
Xin lỗi em ngàn lời xin lỗi em
Xin em quên đi những lời yêu
Anh đã trao cho em trong tận đáy lòng.
Mưa ướt vai em hay nước mắt em
Anh muốn ôm em lau hết ưu phiền
Xin hãy quên đi một giấc mơ buồn
Xin hãy quên anh một kẻ đa tình
Chìm trong say đắm lạc lối yêu đương.

 Lời bài hát

Anh nói sẽ đưa em đi suốt cuộc đời
Mà sao không đưa được đoạn đường em đi
Anh nói sẽ ôm em khi gió Đông về
Mà giờ đây một mình em đứng trong mưa.
Anh nhớ lần đầu tiên trông thấy nụ cười
Mà em trao cho người lạc đường yêu đương
Anh biết từ đây anh sẽ dối em
Dù con tim thật lòng với người anh yêu
[ĐK:]
Tình yêu hỡi ngàn lần xin tha thứ
Xin lỗi em ngàn lời xin lỗi em
Xin em quên đi những lời yêu
Anh đã trao cho em trong tận đáy lòng.
Mưa ướt vai em hay nước mắt em
Anh muốn ôm em lau hết ưu phiền
Xin hãy quên đi một giấc mơ buồn
Xin hãy quên anh một kẻ đa tình

Chìm trong say đắm lạc lối yêu đương.

Ruju (Rouge) ルージュ (Người tình mùa đông)

Fuji Ayako - Rouge ルージュ (Người tình mùa đông) N hiều người vẫn nhầm tưởng rằng đây là một ca khúc nhạc Hoa lời Việt, nhưng thực chất ...