Hiển thị các bài đăng có nhãn Việt Nam. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Việt Nam. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016

Xin Thời Gian Qua Mau - Lam Phương



rất nhiều thứ con người xin, nhưng xin thời gian qua mau thì chắc không mấy người như Lam Phương. Bởi vì có xin mọi thứ trên đời mà không có thời gian để "hưởng" thì không biết xin để làm gì. Có lẽ vì tủi cho phận đời long đong lênh đênh và cái khổ quá nhiều mà người nghệ sỹ đã trải lòng và viết lại những suy tư, vương vấn trong lòng.

Buồn nào hơn đêm nay?
Buồn nào hơn đêm nay!


Thoạt nghe có vẻ đó là một câu hỏi, nhưng có vẻ không hẳn là như thế, tôi nghĩ đó cũng được xem như một câu cảm thán. Một lời cám cảnh vì thực tại mà chợt thốt lên lời. Tôi vẫn chẳng thể nào hiểu được vì sao Lam Phương lại đặt tên bài hát là Xin thời gian qua mau? mà không là một tên nào khác? Có thể nghĩ ngay cái tên đó là câu: Buồn nào hơn đêm nay. Suy cho cùng, đó là cái hay của Lam Phương, người nhạc sỹ luôn để lại những dấu chẩm hỏi sau mỗi lần nghe ca khúc của ông. Và người có trải qua nhiều cái khổ cái đau thì mới có thể thấu những gì người nghệ sỹ nhắn gửi. Điều đó cũng giống như khi người ta xem những bức tranh nghệ thuật, họ sẽ lấy làm khó hiểu về nhiều thứ cho đến khi hiểu được câu chuyện và hoàn cảnh tác giả sáng tạo ra nó.


Thời gian qua nhanh quá, nó lướt qua dù chúng ta đã biết. Khi chúng ta để ý đến thời gian, thì cảm thấy mọi thứ đều khẩn cấp; khi chúng ta không để ý đến thì thời gian trôi qua đều đặn. Khi thềm năm mới sắp tới cũng là lúc mỗi người chúng ta có thời gian mà nhìn lại cuộc đời mình trong bao năm qua, chí ít cũng là năm vừa qua. Người nghệ sỹ buồn, chịu không nổi đã phải thốt lên:

Buồn nào hơn đêm nay
Khi ngoài kia bão tố đầy trời.
Từng cánh lá cuốn gió
Rơi vào lòng đêm thâu.
Thương thầm mối tình ngâu.

Ngày về ôi xa quá.
Cánh nhạn còn miệt mài.
Trong nắng hồng mê say.
Lạc bầy chim chíu chít.
Hai phương trời cách biệt.
Đêm chờ và đêm mong.


Có lẽ, chẳng cái buồn nào buồn bằng nỗi buồn người xa quê hương xứ sở. Người có điều kiện buồn cái buồn của người có điều kiện. Còn với Lam Phương, khi bôn ba ở xứ người với nhiều nghề nghiệp, phải khó khăn lắm mới có thể ổn định gia cảnh, chẳng những thế còn phấn đấu, hy vọng sống dậy niềm đam mê của mình và vợ. Khi người nghệ sỹ bị vây khốn trong cái vòng xoáy của cơm áo gạo tiền, có mấy ai còn tâm sức để mà sáng tạo? Thế mới thấy được cái tài và tâm hồn sống với nhạc mãnh liệt thế nào nơi Lam Phương. Dù khổ, dù buồn ông vẫn biết cách biến chúng thành những nhạc phẩm để lai cho đời.

Ta đã quen, quen từng hơi thở.
Quen tiếng cười và sóng mắt đưa tin
Tám mùa đông cây rừng khô trụi lá.
Chưa bao giờ một phút sống xa nhau.

Thương những khi trăng tà soi xóm vắng.
Đưa nhau về anh viết thành bài ca.
Thương những khi trưa hè nghiêng nắng đổ.
Hắt hiu buồn tiếng vọng nhè nhẹ đưa.


Ông và vợ, nghệ sỹ Túy Hồng, dù có phải lênh đênh vượt muôn trùng sóng đến với xứ người, lao tâm khổ tứ trăm bề vẫn cùng dìu nhau nuôi dưỡng yêu thương và đam mê ca hát, nhạc kịch của mình. Với Lam Phương, những thời khắc đó ông nhớ từng chi tiết dù là nhỏ nhặt nhất. Không chỉ thói quen, tiếng cười, sóng mắt, mà còn đến từng hơi thở. Người nghệ sỹ cần những cái nhạy cảm đó, bởi nếu thiếu sự tinh tế và để ý thì sẽ chẳng bao giờ có thể cảm nhận cuộc sống này chi tiết được như vậy. Có cảm nhận nhiều thì ngôn từ sẽ nhiều hơn người bình thường. Đó chính là điều nổi bật trong các sáng tác của ông. Người nghe có thể thấy những ca từ hoa mỹ nơi các nhạc sỹ cùng thời với Lam Phương, nhưng chẳng ai có ca từ chân chất, mộc mạc như Lam Phương. Đó cũng là lý do, người nghe dễ đồng cảm và nhận ra đâu đó bản thân khi nghe nhạc Lam Phương.

Dù rằng sau mưa bão.
Gió hiền hòa lại về.
Vẫn thấy lòng hoang vu.
Cuộc đời là hư vô.
Bôn ba chi xứ người.
Khi mình còn đôi tay.


Tôi biết đến Lam Phương qua loạt series trung tâm Paris By Night. Tôi nhanh chóng bị thu hút và biết nhiều hơn về người nghệ sỹ này. Đúng như bác Nguyễn Ngọc Ngạn đã nói, "Lam Phương có rất nhiều bài hát hay, nhưng ngại giới thiệu". Tôi nghĩ lẽ thường con người ta cũng vậy. Khi phải trải qua quá nhiều sóng gió trong đời, thì những ngày tháng cuối đời chỉ muốn yên ổn mà sống. Không ham gì công danh hay nổi tiếng gì đó. Những lời bộc bạch người nghệ sỹ già mộc mạc khiến bao người phải chạnh lòng.

Xin cảm ơn người nhạc sỹ đã lao tâm mà để lại cho âm nhạc Việt những bài ca sống mãi với thời gian.

[accordion] [item title="XEM LỜI BÀI HÁT XIN THỜI GIAN QUA MAU"]
Buồn nào hơn đêm nay.
Buồn nào hơn đêm nay
Khi ngoài kia bão tố đầy trời.
Từng cánh lá cuốn gió
Rơi vào lòng đêm thâu.
Thương thầm mối tình ngâu.

Ngày về ôi xa quá.
Cánh nhạn còn miệt mài.
Trong nắng hồng mê say.
Lạc bầy chim chíu chít.
Hai phương trời cách biệt.
Đêm chờ và đêm mong.

ĐK
Ta đã quen, quen từng hơi thở.
Quen tiếng cười và sóng mắt đưa tin
Tám mùa đông cây rừng khô trụi lá.
Chưa bao giờ một phút sống xa nhau.

Thương những khi trăng tà soi xóm vắng.
Đưa nhau về anh viết thành bài ca.
Thương những khi trưa hè nghiêng nắng đổ.
Hắt hiu buồn tiếng vọng nhè nhẹ đưa.

Buồn nào hơn đêm nay.
Buồn nào hơn đêm nay.
Khi tình xuân đã úa bụi đời.
Nhiều lúc biết trách móc.
Hay giận hờn vu vơ.
Chỉ làm phí ngày thơ.

Dù rằng sau mưa bão.
Gió hiền hòa lại về.
Vẫn thấy lòng hoang vu.
Cuộc đời là hư vô.
Bôn ba chi xứ người.
Khi mình còn đôi tay. [/item] [/accordion]
[full_width]

Nhạc Rừng - Hoàng Việt


Nhạc rừng được cố nhạc sĩ Hoàng Việt sáng tác năm 1951 khi ông đang là một chiến sĩ trẻ trong chiến trường miền Đông Nam bộ. Thời kỳ này cuộc kháng chiến chống Pháp của ta đang bước vào giai đoạn vô cùng gay go, ác liệt. Đời sống của người chiến sĩ cũng chịu nhiều vô vàn gian nan, thử thách. Chiến đấu ở rừng, thiếu thốn tiện nghi, lương thực, thuốc men, nguy hiểm luôn rình rập, cái chết cận kề. Song tất cả những điều đó không làm nhụt ý chí cũng như không ảnh hưởng đến tinh thần của người lính. Ta có thể hiểu vì sao qua đoạn mở đầu bài hát:

“Cúc cu! Cúc cu! Chim rừng ca trong nắng . Im nghe! Im nghe! Ve rừng kêu liên miên. Rừng hát lá lay muôn cành biếc . Lao xao, rì rào. Dòng suối uốn quanh , làn nước trôi trong xanh. Róc rách! Róc rách! Nước luồn qua khóm trúc, lá rơi, lá rơi xoay tròn nước cuốn trôi”

Bài hát viết ở nhịp ¾, âm nhạc vui tươi, trong sáng, nhịp nhàng thể hiện vẻ đẹp của rừng miền Đông Nam Bộ. Bài hát như một bức tranh sinh động, tràn đầy âm thanh của thiên nhiên. Những tiếng chim, tiếng suối, tiếng lá rừng… cùng hòa quyện vào nhau tạo nên một bản “nhạc rừng” bất tận, trong đó nổi lên hình ảnh các anh bộ đội trẻ tuổi lạc quan yêu đời, say mê ca hát và cũng rất anh dũng chiến đấu chống quân thù.

Trên đường hành quân, trước mắt người chiến sĩ bỗng hiện lên một khung cảnh thật tuyệt vời: khu rừng tràn đầy nắng sớm, cành biếc xôn xao vẫy gọi, lá lượn vòng, gió mơn man, dòng suối uốn quanh, khóm trúc điệu đàng. Cùng với những âm thanh trong trẻo, rộn rã của tiếng chim hót, tiếng ve ngân, tiếng suối chảy, tiếng gió thổi, tiếng lá rơi . . tất cả hòa trộn, ngân nga trong lòng người lính. Dường như chiến tranh đang ở một nơi nào xa lắm. Cảnh vật thật bình yên, thật đẹp, thật mộng. Nhưng hình ảnh người lính, tâm hồn người lính còn đẹp hơn:

“Có anh chiến sĩ đi qua khu rừng vắng, lắng nghe nhạc rừng, tâm hồn vui phơi phới,

Anh cười một mình rồi cất tiếng hát vang, cây rừng dội tiếng theo lời ca mênh mang”


Ta bỗng nhớ đến câu hát “Trường Sơn ơi, trên đường ta qua không một dấu chân người, có chú nai vàng nghiêng đôi tai ngơ ngác. Dừng ở lưng đèo mà nghe suối hát, ngắt một đóa hoa rừng cài lên mũ ta đi”, trong bài hát "Bài ca Trường Sơn '' của nhạc sĩ Trần Chung viết về người lính trong kháng chiến chống Mỹ.


[accordion] [item title="Xem Lời Bài Hát"] Cúc cu! Cúc cu! Chim rừng ca trong nắng
Im nghe! Im nghe! Ve rừng kêu liên miên
Rừng hát gió lay trên cành biếc
Lao xao! Rì rào! Dòng suối uốn quanh làn nước trôi trong xanh
Róc rách! Róc rách nước luồn qua khóm trúc
Lá rơi! Lá rơi! Xoay tròn nước cuốn trôi
Có anh chiến sĩ đi qua khu rừng vắng
Lắng nghe nhạc rừng tâm hồn vui phơi hới
Anh cười một mình rồi cất tiếng hát vang
Cây rừng dội tiếng theo lời ca mênh mang
Tính tang! Tính tình! Miền đông gian lao mà anh dũng
Tính tang! Tính tình hăng hái chiến đấu với quân thù
Đường xa chân đi vui bước
Lòng xuân thêm bao thắm tươi
Nhạc rừng vẳng đùa cùng nhịp bước
Hương rừng thoảng đưa hồn say sưa

(Lập lại từ đầu)

...hồn say sưa
Rừng bát ngát ôi rừng mến yêu! [/item] [/accordion]
Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ cho ta cảm được tâm hồn trong sáng, yêu đời, yêu thiên nhiên, tinh thần hăng say, vui tươi của người lính. Thiên nhiên tươi đẹp đã khơi gợi trong anh bao cảm xúc rộn ràng, làm quên đi bao khó khăn , gian khổ. Hay chính tâm hồn đẹp đẽ , sáng trong của anh đã làm rạng rỡ thiên nhiên?. Anh đang hòa cùng vào thiên nhiên, anh lắng nghe, anh ngắm nhìn, anh cười và anh hát.Người lính ấy thật hồn nhiên, trong sáng và đáng yêu qúa! Chiến tranh gian khổ, mất mát, hy sinh. Không hề chi! Bởi anh hiểu và tin vào ý nghĩa của cuộc kháng chiến. Bởi anh đang khao khát diệt thù để đất nước quê hương được giải phóng.

“Tính tang tính tình. Miền Đông gian lao mà anh dũng. Tính tang tính tình, hăng hái chiến đấu chống quân thù. Đường xa chân đi vui bước, lòng quân thêm bao thắm tươi”

Tiếng nhạc rừng hay tiếng lòng anh náo nức; hương rừng ngát thơm hay tâm hồn anh ngất ngây:

“Nhạc rừng thoáng đưa cùng nhịp bước, hương rừng thoáng đưa hồn say sưa”

Thật đẹp và thật lãng mạn khi người lính hành quân trong tiếng nhạc rừng, trong hương rừng đắm say. Câu hát cuối ngân dài: “Rừng bát ngát ôi rừng mến yêu!” Cho ta thấy tình yêu thương, nâng niu, trân trọng của người lính với từng cánh rừng, từng tấc đất thân yêu của quê hương. Ta thêm hiểu vì sao người lính có thể vượt qua những hiểm nguy, những gian khổ để làm nên chiến thắng.

“Cúc cu ! Cúc cu!...Róc rách! Róc rách!..Tính tang tính tình. Nhạc rừng thoáng đưa cùng nhịp bước, hương rừng thoáng đưa hồn say sưa”. Nhạc rừng hay sự đồng điệu của tiếng lòng, tâm hồn người lính? Một bài hát chỉ đọc lên thôi mà tưởng như đã hát lên rồi. Phải chăng vì thế mà đã gần 60 năm qua, nhưng bài hát với âm điệu vui tươi, trong sáng, như chính tâm hồn người lính vẫn đi cùng năm tháng, vẫn được cất lên trong những hội diễn, những buổi giao lưu và vẫn được giới trẻ đón nhận nhiệt thành.Và để mỗi lần hát lên ca khúc Nhạc rừng là thêm một lần ta nhớ về một thời kháng chiến, thêm một lần ta hiểu hơn và yêu hơn vẻ đẹp tâm hồn của người lính. [full_width]

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2016

Đêm Đông - Nguyễn Văn Thương



Đêm Đông là sáng tác nổi tiếng nhất của nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương. Vào dịp Tết năm 1939(thời gian này ông đang theo học tại Trường Thăng Long - Hà Nội), do không có tiền nên ông không thể về quê ăn Tết với gia đình. Lần đầu tiên phải ăn Tết xa nhà, ông rất buồn. Năm ấy, Hà Nội rất rét. Để chống lạnh, có bao quần áo, ông "nhồi" tất vào người. Như bản năng, ông cứ thế rời phòng trọ lững thững đi về phía Ga Hàng Cỏ, và nhớ ra là mình không có vé tàu.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương kể lại:

Khi tàu chuyển bánh, tôi cũng theo tàu đi về phương Nam, dọc theo đường Nam Bộ bây giờ. Tiếng còi tàu mỗi lúc một xa càng làm tăng thêm nỗi nhớ nhà da diết! Đến chỗ chắn tàu ở phố Khâm Thiên, tôi chợt nảy ra ý định đi tìm những người cùng cảnh ngộ với mình trong đêm nay. Phố Khâm Thiên hồi ấy có nhiều nhà hát ả đào. Tôi muốn xem trong đêm giao thừa này, có người nào không ở nhà với gia đình mà đi hát. Hoặc ca nhi nào, vì kế sinh nhai mà phải ở lại hành nghề không? Đêm ấy, có hai nhà còn để đèn ngoài cổng để chờ khách. Tôi đi qua nhà đầu tiên. Cửa mở, nhưng không có người ra. Đến nhà thứ hai thì có một ca nhi đi ra mở cửa. Nhưng khi nhìn thấy một cậu thanh niên, tuổi vừa đôi mươi, ăn mặc lôi thôi thì cô ta đã thất vọng. Khi quay trở vào, cô không quên soi mình trong tấm gương treo cạnh cửa, và đưa cánh tay trần vuốt nhẹ lên mái tóc. Tôi còn đi lang thang mãi trên nhiều đường phố Hà Nội tối hôm đó - cho đến khuya, khi thấy các bà mang hương, đèn ra cúng trước thềm nhà tôi mới quay về căn gác trọ số 10 ngõ Hội Vũ. Lên giường nằm, nhưng nỗi nhớ nhà và cảm giác cô đơn nơi đất khách khiến tôi không tài nào ngủ được. Và nảy ra ý định sáng tác một bài hát để nói lên cảm xúc và suy nghĩ của mình trong đêm giao thừa đầu tiên phải xa nhà. Tôi đã đưa vào ca khúc hình ảnh thực tế đã đập vào mắt tôi lúc đi qua phố Khâm Thiên. Đó là người ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóng. Còn Thi nhân lắng nghe tâm hồn tương tư hoặc Cô lữ đêm đông không nhà là hình ảnh của bản thân mình - còn chinh phu, chinh phụ là những hình ảnh mượn từ trong Tiểu thuyết Thứ Bảy của Tự Lực văn đoàn rất thịnh hành lúc bấy giờ, chứ ta có đi chinh phục ai đâu mà có chinh phu để nói!

Đêm hôm ấy, bài hát mới chỉ chốt lại ở việc khổ nào cũng bắt đầu bằng điệp khúc Đêm đông, trừ câu kết thì đổi thành Có ai.... Sau một thời gian, Nguyễn Văn Thương và một học trò theo học guitar với ông tên là Kim Minh cùng trau chuốt lại lời ca, bài hát kể như mới chính thức hoàn thành.


[accordion] [item title="LỜI BÀI HÁT ĐÊM ĐÔNG"]
Chiều chưa đi màn đêm rơi xuống,
đâu đây buông lững lờ tiếng chuông,
đôi cánh chim bâng khuâng rã rời
cùng mây xám về ngang lưng trời.

Thời gian như ngừng trong tê tái,
cây trút lá cuốn theo chiều mây,
mưa giăng mắc nhớ nhung tiêu điều,
sương thướt tha bay ôi đìu hiu.

Đêm Đông,
xa trông cố hương buồn lòng chinh phu.

Đêm Đông,
bên song ngẩn ngơ kìa ai mong chồng.

Đêm Đông,
thi nhân lắng nghe tâm hồn tương tư.

Đêm Đông, ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóng.

Gió nghiêng chiều xanh, gió lay ngàn cây, gió nâng thuyền mây.
Gió reo sầu nghiêng, gió đau niềm riêng, gió than triền miên.

Đêm Đông,
ôi ta nhớ nhung đường về xa xa.

Đêm Đông,
ta mơ giấc mơ gia đình yêu thương.

Đêm Đông,
ta lê bước chân phong trần tha hương.

Có ai thấu tình cô lữ đêm Đông không nhà? [/item]

[item title="XEM ĐÊM ĐÔNG - LỆ QUYÊN"]
[/item]

[item title="ĐÊM ĐÔNG - QUANG DŨNG"]
[/item]
[item title="ĐÊM ĐÔNG - LỆ THU"]
[/item]
[item title="ĐÊM ĐÔNG - SAXOPHONE LÊ TẤN QUỐC"]
[/item]
[/accordion]
Rất nhiều người nghe hầu như đã thuộc lòng Đêm đông, và nếu nói về thời tiết thì không phải mùa đông nào cũng có nhiều gió, nhưng đặc biệt trong "Đêm đông" lại có rất nhiều gió và chính gió đã làm nhạc phẩm Đêm đông bất hủ với thời gian.

Trước đây, căn cứ vào giai điệu của bài hát, cũng như vào câu Đâu đấy buông lững lờ tiếng chuông mà có ý kiến cho rằng, bài hát được sáng tác theo chiều hướng phục vụ nhà thờ Công giáo. Nhưng theo trả lời của nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương, trích từ lá thư viết ngày 4/11/1997 của ông thì: "Đâu đấy buông lững lờ tiếng chuông". Tiếng chuông buông lững lờ, chỉ có thể là tiếng chuông chùa. Nhưng không cứ gì tôi phải đi ngang qua một ngôi chùa, mà chỉ cần nghe tiếng chuông; thường những người tu tại gia, khi niệm kinh buổi chiều, vẫn thỉnh thoảng gõ chuông từ một gác thờ nào đó. Vì tôi đi từ nhà ra Ga Hàng Cỏ, qua phố Khâm Thiên rồi đi lang thang khắp các nẻo đường trước khi trở về gác trọ thì có thể nghe được nhiều lần tiếng chuông ấy lững lờ buông. Còn nếu tiếng chuông nhà thờ thì phải dùng chữ chuông đổ, chứ không thể dùng buông lững lờ được.

Theo lời nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương, lúc bài hát ra đời chỉ mới có các nhịp điệu như Foxtrot, Valse, Tango,... mãi sau năm 1950 mới có Slow Rock. Lúc ban đầu Đêm đông mang giai điệu Tango. Chính ca sĩ Bạch Yến đã đổi Đêm đông từ Tango sang Slow Rock. Trong thư của nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương kể về việc lần đầu tiên ông gặp ca sĩ Bạch Yến tại Pháp năm 1982, ông viết: Tôi muốn nói là cám ơn Bạch Yến rất nhiều về sự đóng góp đầy ý nghĩa trong cách thể hiện tác phẩm của tôi. Và cũng đã từ lâu, sau khi nghe băng của Bạch Yến hát, tôi đã bỏ chữ "Tango" để thay vào đó là "Slow Rock".
[full_width]

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2016

Một Đời Người, Một Rừng Cây - Trần Long Ẩn



Khi nghĩ về một đời người, tôi thường nghĩ về rừng cây”... mỗi lần nghe lại bài hát này tôi lại cảm thấy tiếc nuối một điều gì đó, vì có một khoảng thời gian tôi đã rất tự hào khi hát lên bài hát này.

Tốt nghiệp đại học xong, tôi lên làm việc tại Trung tâm Chữa bệnh Phú Văn, Phước Long - Bình Phước với mong muốn làm được việc có ích cho đời. Làm việc tại đây khoảng một tháng mà tôi phải về Sài Gòn vì việc riêng đến ba lần, cuối cùng tôi quyết định xin nghỉ việc, quay về thành phố, để lại bao nỗi trăn trở.

[accordion] [item title="Lời Bài Hát Một Đời Người Một Rừng Cây"] Khi nghĩ về một đời người tôi thường nhớ về rừng cây. Khi nghĩ về rừng cây tôi thường nhớ về nhiều người. Trẻ trung như cụm hoa hồng, hồn nhiên như ngàn ánh lửa chiều hôm khi gió về.

Cây đã mọc từ thủa nào trên đồi núi thật cằn khô, cây có hiểu vì sao, chim thường kéo về làm tổ, và em như cụm lan mọc từ những cành cổ thụ già kia.

Và tôi vẫn nhớ hoài một loài cây, sống gần nhau thân mới thẳng. Có một cây là có rừng, và rừng sẽ lên xanh, rừng giữ đất quê hương.

Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ giành phần ai? Ai cũng một thời trẻ trai, cũng thường nghĩ về đời mình. Phải đâu may nhở, rủi chịu, phải đâu trong đục cũng đành. Phải không em ? Phải không anh?

Chân lý thuộc về mọi người, không chịu sống đời nhỏ nhoi. Xin hát về bạn bè tôi, những người sống vì mọi người. Ngày đêm canh giữ đất trời, rạng rỡ như rừng mai nở ngày xuân. [/item] [/accordion]
Khác với tôi, Hải Đăng- bạn tôi quyết định gắn sự nghiệp với mảnh đất này, từ bỏ bao nhiêu cơ hội, điều kiện tốt đẹp ở thành phố để lên sống giữa núi rừng cùng bao nhiêu người mắc các tệ nạn xã hội. Với ước mong tạo niềm tin và giúp những học viên cai nghiện vượt qua những cám dỗ, chiến thắng bản thân để trở về hòa nhập với cộng đồng. Công việc thật khó khăn, biết bao người đã lên đây rồi lần lượt ra về, trong đó có cả tôi.

Giữa môi trường hết sức khắc nghiệt như thế, Đăng vẫn vui vẻ tươi cười “hồn nhiên như ngàn ánh lửa chiều hôm, khi gió về”, tôi khâm phục Đăng lắm. Đúng, “ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ dành phần ai! Ai cũng một thời trẻ trai, cũng từng nghĩ về đời mình phải đâu may nhờ rủi chịu, phải đâu trong đục cũng đành, phải không anh, phải không em?”. Câu hỏi cứ xoáy vào lòng tôi, không phải ai cũng chịu hy sinh như thế. Vì vậy, tôi càng quý mến và khâm phục Đăng hơn, khâm phục nghị lực, chịu thương chịu khó và sự hết mình vì cộng đồng của Đăng.

Cây đã mọc từ thuở nào, trên đồi núi thật cằn khô?”. Bình Đức lúc mới bắt đầu cũng vậy Đăng nhỉ, dân cư thưa thớt chỉ toàn là đồi núi, tình cảm và điều kiện sinh hoạt thiếu thốn. Những khó khăn đó đã khiến mọi người từ chối lên mảnh đất cằn khô và môi trường đầy những hiểm nguy. “Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ dành phần ai!”. Nhờ có những người như Đăng nên cây đã mọc được ở nơi này, tình cảm con người cũng dần ấm lên, bao nhiêu người đã tìm lại được niềm tin trong cuộc sống, điều đó thật ý nghĩa và đáng quý biết bao.

“Chân lý thuộc về mọi người, không chịu sống đời nhỏ nhoi. Xin hát về bạn bè tôi, những người sống vì mọi người, ngày đêm canh giữ đất trời, rạng rỡ như rừng mai nở... chiều xuân!”. Tôi đã thật tự hào về Đăng, đời cần biết bao những con người như thế. Cảm ơn nhạc sĩ Trần Long Ẩn đã sáng tác một ca khúc hay cho đời.
[full_width]

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2016

Trái Tim Không Ngủ Yên - Thanh Tùng



Trái tim không ngủ yên - một trong những bản song ca hay nhất của cặp đôi Bằng Kiều - Mỹ Linh được nhạc sĩ Thanh Tùng chắp bút vô cùng tình cờ.

Trong một bài phỏng vấn cách đây hơn 10 năm, ông chia sẻ cảm hứng viết nên ca khúc này bắt nguồn từ chuyến đi Hà Nội gấp và không kịp mua quà tặng cho một cô gái. Nhạc sĩ Thanh Tùng liền nghĩ ra cách bỏ tiền vào bao thơ và ghi lại, “Em mua giúp anh một món quà cho mình”.

Buổi tối, cô gái gọi điện ra nói ông không ra gì vì đã coi thường cô ấy. Lúc đó cố nhạc sĩ vô cùng tự ái, nằm xuống giường mà không ngủ được. Cảm xúc dâng trào khiến ông lôi giấy ra viết nên những giai điệu đầu tiên:

"Nếu anh nói anh vẫn chưa yêu là thật ra anh đang dối mình
Còn anh nói đã trót yêu em rồi là hình như anh đang dối em".

Sau khi viết xong nhạc sĩ Thanh Tùng vẫn chưa thể nghĩ ra một cái tên phù hợp nên gọi điện cho nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vào lúc 2 giờ sáng, kể về câu chuyện ca khúc ra đời. Trịnh Công Sơn cười: "Đêm hôm đánh thức người khác, không ngủ được thì đặt luôn bài hát đó là Trái tim không ngủ yên đi". Sau đó nhạc sĩ Thanh Tùng mang ca khúc này trình diễn lần đầu tiên tại Hà Nội và chính Diva Mỹ Linh là người ngỏ ý xin được hát ca khúc này.

Và đến tận bây giờ, Trái tim không ngủ yên vẫn là bản song ca ăn ý nhất, ngọt ngào nhất của Mỹ Linh - Bằng Kiều.


Cuộc đời một người đàn ông có ai mà không một lần "trái tim không ngủ yên". Với tôi cũng vậy, từng có lúc tự vấn mình rằng "thực ra mình có yêu hay không người ấy". Vì lầm mà phải yêu đơn phương. Vì "ngộ nhận" mà tự làm đau chính con tim của mình.

Một tình yêu đúng nghĩa là "tình yêu đến từ hai phía". Đó là sự cộng hưởng và thăng hoa của những xúc cảm mà ở mỗi người trong cuộc mới có thể hiểu được. Khi tình yêu đến một cách tự nhiên, không vị lợi thì tình yêu đó đẹp hơn bất kỳ mối tình nào khác. Mọi thứ bắt đầu với sự trong sáng, thuần khiết nhất, tình cảm nảy sinh và rung động thật nhiều với từng cái đụng chạm khẽ khàng.

Khi trái tim thổn thức, cũng là lúc lòng người chìm đắm trong rất nhiều suy nghĩ và mâu thuẫn.

Nếu anh nói anh vẫn chưa yêu là thật ra anh đang dối mình
Còn anh nói đã trót yêu em rồi là hình như anh đang dối em

Nói chưa yêu thì là dối mình, nhưng nói yêu thì lại là đang nói dối em. Kiểu như là:

Anh chưa yêu em nhưng nhớ em
Chưa yêu mà nhớ bởi vì quen
quen biết nhiều rồi nên mong nhớ
Mong nhớ nhiều rồi mới yêu em.

Có những yêu thương luôn muốn giữ kín, có những nỗi niềm không cần phải thổ lộ sớt chia nhưng từ trong sâu thẳm cõi lòng ai cũng hiểu, có những tháng năm trải qua rồi mới biết mình đã lớn, có những kỉ niệm không thể nào quên…

Buồn làm gì cho đời chán nản
Khóc làm gì cho lệ chứa chan
Chán làm gì cho lý tưởng tiêu tàn
Hãy vững vàng và quên đi tất cả …

Có những ngày vắng em, những bước chân buồn tênh trải dài trên các con phố. Đêm về khi đối mặt với màn đêm, lại thêm một lần "trái tim không ngủ yên.

Hai giọng ca Mỹ Linh và Bằng Kiều đã phần nào thể hiện được cái xúc cảm mà tiếng lòng người nhạc sỹ muốn bày tỏ. Tôi có cảm giác như bài hát này sinh ra là để dành cho hai tiếng hát ấy vậy. Một sự kết hợp khéo léo, ấm áp song cũng mang nhiều trăn trở ẩn sâu trong từng giọng hát của "cặp đôi hoàn hảo" này. Một bài hát với nhịp điệu nhẹ nhàng, du dương vừa đủ nghe.

Một thành công nữa của bài hát chính là ca từ.

Nếu anh nói anh vẫn chưa yêu
Là thật ra anh đang dối mình
Còn anh nói đã trót yêu em rồi
Là hình như anh đang dối em

Chỉ vỏn vẹn bốn câu nhưng đã nói lên tiếng lòng suy tư của bao con người đã và đang dấn thân vào tình trường. Yêu hay không yêu, rốt cuộc cũng chỉ là một ranh giới mong manh của cảm xúc. Người ta luôn tự hỏi lòng mình cũng chính vì sự mong manh đó. Nếu khẳng định là yêu người ta, thì đâu còn có ai tự hỏi mình xạo hay không xạo nữa. Còn khi còn tự hỏi bản thân có yêu hay không thì trong lòng ít nhiều vẫn còn phân vân, những đắn đo mà bản thân chưa biết phải phân định thế nào.

Những lời nói dối luôn làm cho đời sống tình cảm thêm đẹp đẽ hơn. Nó tạo cho người khác một thế giới "màu hồng" khi nghĩ đến tình yêu. Khi tình yêu được thêu dệt bởi nhiều lời nói dối bao nhiêu, thì mặt trái xấu xí của tấm vải thêu càng làm người ta hụt hẫng, thất vọng và mất niềm tin đi bấy nhiêu.

Trái tim không ngủ yên là một sáng tác có thể coi là hay nhất của cố nhạc sỹ Thanh Tùng. Luôn là một bản nhạc hay trong kho tàng âm nhạc Việt Nam. Cho dù người nhạc sỹ ấy có qua đi cùng năm tháng, nhưng người ta vẫn sẽ nhắc đến ông với tác phẩm Trái tim không ngủ yên, cùng nhiều tác phẩm khác.


[accordion]
[item title="Xem Lời Bài Hát Trái Tim Không Ngủ Yên"] Nếu anh nói anh vẫn chưa yêu
Là thật ra anh đang dối mình
Còn anh nói đã trót yêu em rồi
Là hình như anh đang dối em

Nếu anh nói anh muốn xa em
Là thật ra anh mong rất gần
Còn anh nói đã muốn quên em rồi
Là trong tim anh luôn nhớ em

Rồi một ngày vắng em, bước chân buồn tênh
Rồi từng ngày nhớ em, trái tim không ngủ yên
Thôi xin em hãy hờn dỗi như ngày mới quen nhau
Thôi xin em hãy hờ hững như là đã xa nhau.

Nếu anh nói anh muốn xa em
Là thật ra anh mong rất gần
Còn anh nói đã muốn quên em rồi
Là trong tim anh luôn nhớ em [/item]
[/accordion]

Thứ Năm, 27 tháng 10, 2016

Chỉ Cần Anh Thôi



Khi tôi đi qua nhiều năm tháng trong cuộc đời, sự va đập với bao thăng trầm bao lần chẳng thể nhớ, đã phải bắt đầu lại bao nhiêu lần. Có lúc tự hỏi bản thân và Thượng Đế rằng muốn đày đọa mình đến bao giờ? Vì mới 20 tuổi đã phải trải qua biết bao thăng trầm, kể cả việc phải đối mặt với màn đêm mịt mùng khi cái chết cận kề.

Tôi nhớ, khi ấy vô tình đọc được cuốn sách (Tôi thực sự mong tìm được cuốn sách đó) viết về cách mà tác giả đã đối diện với nỗi đau và trải qua cái chết thế nào. Nói thì hơi phi lý và buồn cười, bởi có tắt thở, nhắm mắt xuôi tay thì còn biết gì mà cảm với giác. Thế nhưng, sau cái lần gặp tai nạn ở Quận 9, Tôi mới hiểu thế nào "Cảm giác" giữa sự sống và cái chết. Rằng cảm giác đó là có thật. Trong khoảnh khác đó, mọi giác quan đều như ngừng lại, chỉ biết mắt chỉ nhìn toàn thấy màu đen tăm tối và vang vọng đâu đó lời của ai đó thôi thúc mình. Ngắn thôi, nhưng cũng từ ấy cuộc sống của Tôi bắt đầu thay đổi.

"Đời có bao thăng trầm bao hợp tan, biết nơi đâu là bến bờ" - Khi lời ca ấy vang lên từ một cô bạn học, những xúc cảm tràn dâng tựa như cái câu sau này thành Hit "Bỗng dưng muốn khóc". Con người ta vốn vậy, có thể sự va đập của cuộc đời quá khắc nghiệp khiến người ta quay cuồng lên mà xoay sở, cho đến khi chợt đâu đó vang lên một câu nói hay ca từ từ một bài hát chợt bắt gặp mới cảm thấy "thấm" với bản thân. Đối với hầu hết mọi người, đó là sự nhận ra muộn màng, nhưng có còn hơn không.

Và sau cái lần thập tử nhất sinh ấy, Tôi nhận ra những điều thực sự có giá trị với mình. Đó chẳng có gì to tát, là gia đình, là mối tình với người yêu bấy lâu vẫn còn dang dở và rất nhiều việc bản thân mưu cầu, nên làm và phải làm.
Nhìn vật đổi sao dời trong cuộc đời mà tình em chỉ cần anh thôi, anh hỡi
Tình yêu đó trao người không suy tư nghĩ ngợi
Dù xa xôi bao đơn côi, vẫn mãi yêu anh mà thôi
Tình yêu đó nhiệm mầu, khi bên nhau nguyện cầu
Em vẫn mong anh về dài lâu
Người đã về, nhưng cũng là lúc phải nói lời chia tay và cay đắng nhận tấm thiệp hồng. Sự đời là thế, ngay cả khi bạn chấp nhận từ bỏ tất cả để đeo đuổi và bảo vệ mối tình đậm sâu. Nói không ai hay, oán không ai biết và khóc hận cuối cùng cũng chỉ một mình lủi thủi trong một cái góc tường nào đó, nơi đó bản thân cho rằng chỉ ở đó bản thân mới được yên ổn.
Đời có bao nhiêu lâu, sao khổ đau mấy ai không gặp nỗi sầu
Gặp gỡ nhau bao lâu, sao tình duyên vừa nhìn nhau đã là lưu luyến, anh hỡi
"Thật đúng quá với tâm trạng của mình!" - Tôi đã thầm reo lên khi nghe những ca từ của bài hát này. Và cũng từ đó, bài hát này đã theo tôi cùng năm tháng. Bởi cả bài hát chẳng có bao nhiêu từ, không khó để nhớ và có thể ca cẩm mỗi khi chột dạ... nhớ về ai đó. Khi thì một vài câu cho hợp tâm trạng, có khi cả bài...
Một ngày mới sáng ngời, khi anh yêu mỉm cười
Nụ cười xinh tươi đôi môi, anh sáng bên nhau ngày vui
Một ngày mới sáng ngời, nghe anh ca những lời
Lời yêu thương trong trái tim cả cuộc đời
Thế nào là một ngày mới sáng ngời đến nay tôi cũng chẳng thể biết. Chỉ biết qua khung cửa sổ nhà mình, tôi đón ngày mới khi mặt trời len qua từng ô cửa mà rọi thẳng vào mặt khiến tôi không thể không thức dậy với kiểu rọi đèn pin cao áp đến vậy. Có thể đây là cách chơi chữ khi mở ra một hy vọng cho một số phận buồn. Hy vọng ở một ngày mai tốt đẹp hơn, yên ổn hơn, ít nhất là hơn cái thực tại đang chất chứa bao phiền muộn và nước mắt.

"Một ngày mới sáng ngời, nghe anh ca những lời, lời yêu thương trong trái tim cả cuộc đời". Tôi cứ nghĩ mãi, cuối cùng cái câu gọi là "Lời yêu thương trong trái tim cả cuộc đời" ấy có thể lắm là câu nói " Anh yêu em", "I love you". Ngẫm nghĩ một chút, tôi tự hỏi, người trên thế giới này có bao nhiêu lần nói ba chữ ấy thật tâm can trong cuộc đời tạm cho là 100 năm. Có thể đêm nào cô nàng cũng giật giật, níu kéo cũng chỉ để hỏi rằng "Anh có yêu em không?", chắc chắn câu trả lời sẽ chẳng thể khác rằng "Có" hay "Anh yêu em". Cũng chỉ là đối phó cho lành, cho nhanh để còn tiếp tục chiêm bao.


Một bài ca đã đến và ở lại trong tôi dài và dai đến giờ phút này lý do cũng chỉ có thế. Cho đến khi cảm hết cái hay, cái đẹp mà bài hát truyền đạt, tôi vẫn còn gắn bó và ngân nga mỗi khi có thể. Vì ít nhiều, lời ca đi qua đời tôi và làm tôi nhận ra nhiều điều, không cần một lần là hiểu hết, mà cứ thế, qua ngày này năm nọ, mỗi lần chợt nghe lại hiểu được chút gì ý vị từ cuộc đời này.

[accordion] [item title="Xem Lời bài hát "] Đời có bao thăng trầm bao hợp tan, biết nơi đâu là bến bờ
Nhìn vật đổi sao dời trong cuộc đời mà tình em chỉ cần anh thôi, anh hỡi
Tình yêu đó trao người không suy tư nghĩ ngợi
Dù xa xôi bao đơn côi, vẫn mãi yêu anh mà thôi
Tình yêu đó nhiệm mầu, khi bên nhau nguyện cầu
Em vẫn mong anh về dài lâu

Đời có bao nhiêu lâu, sao khổ đau mấy ai không gặp nỗi sầu
Gặp gỡ nhau bao lâu, sao tình duyên vừa nhìn nhau đã là lưu luyến, anh hỡi
Một ngày mới sáng ngời, khi anh yêu mỉm cười
Nụ cười xinh tươi đôi môi, anh sáng bên nhau ngày vui
Một ngày mới sáng ngời, nghe anh ca những lời

Lời yêu thương trong trái tim cả cuộc đời [/item] [/accordion]

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2016

Dạ khúc - Quốc Bảo



Cả ca khúc (Dạ khúc của Quốc Bảo do ca sĩ Hiền Thục thể hiện) chỉ vỏn vẹn 16 câu nhưng khi cất lên thành tiếng hát... có lẽ chúng ta sẽ cảm nhận nhiều điều từ ca khúc này.

Một nỗi khao khát chỉ vừa đủ, vì có đôi khi vừa đủ là đủ rồi “Cần thêm nắng để em nhìn vào bóng tối”, một sự quan tâm để thấy lòng thêm ấm lại “Cần thêm anh hỏi han cho giấc trưa em yên lành”, để rồi tiếc nuối những “lần hẹn như cuối cùng”.

Sự mềm yếu của con gái đôi khi rất cần được bảo vệ, thế nên người con gái đã tha thiết mong chờ vòng tay của chàng trai hơn bao giờ “Cần thêm anh, cần thêm cho những khi em lo sợ...”. Những ý nghĩ cô đơn trở về mỗi khi màn đêm buông xuống, phải chăng đó là lý do để cô gái “cần, cần thêm nữa...”? Tình yêu là gì chẳng ai định nghĩa chính xác được, chỉ biết tình yêu đem lại những niềm vui kèm những nỗi đau, nỗi buồn vô hạn... Có đôi khi, con người ta phải đắn đo rằng “Cần thêm yêu hay cần thôi biết yêu?”. Và câu hỏi đó mãi chưa có lời đáp.


Điệp khúc của bài hát có đoạn “Đã cần thế, thương thật rồi...”. Cần quá nhiều cho một tình yêu, khẳng định một tình yêu sâu lắng với những mong ước giản đơn... cần, cần thêm, cần thêm nữa... vì đã thương thật rồi...” nhưng bấy nhiêu thôi vẫn chưa đủ... Em thêm cần anh đến muôn lần...”, điều này đã cho chúng ta cảm nhận một tình yêu nồng cháy và say đắm lòng người. Có những điều đơn giản đến mức trở nên hết – sức – bình – thường, nhưng khi có một sức mạnh nào đó làm bật dậy trong ta những cảm xúc và khao khát thì điều bình thường đó sẽ trở thành một điều kỳ diệu...

Câu hát gần cuối một lần nữa lại nói lên niềm mong mỏi cháy bỏng cho một tình yêu “Tình có dậy sóng vẫn cứ xin tình nồng...”. Mỗi một tình yêu có một mong ước khác nhau nhưng ở ca khúc này, mong mỏi một tình yêu mãi tồn tại, dù cho có sóng gió, là điều rất khó khăn...

Tôi nhận ra nhiều điều mỗi khi nghe bài hát này: “Hãy quý trọng những gì bạn đang có, hãy yêu và cho đi... rồi bạn sẽ thấy... bạn nhận lại được những gì...”.

TÁC GIẢ: ĐĂNG HOÀNG PHƯƠNG THẢO
[accordion] [item title="Xem lời bài hát Dạ Khúc"]
Cần đêm trắng để trút vơi lòng đầy
Cần thêm nắng để em nhìn vừa bóng tối
Cần thêm anh hỏi han cho giấc trưa em yên lành
Cần thêm những lần hẹn như cuối cùng

Cần tay níu để thấy anh còn gần
Cần môi nóng để biết lòng còn ấm cúng
Cần thêm anh, cần thêm cho những khi em lo sợ
Cần thêm yêu hay cần thôi biết yêu

Đã cần thế, thương gần rồi
Vẫn như anh còn xa rất xa
Vì đã vùi hết những ước mơ dịu ngọt
Em thêm cần anh đến muôn lần

Thế tình nhé, xin về gần
Nối thêm yêu thương vào với nhau
Tình có dậy sóng vẫn cứ xin tình nồng
Nối em vào anh chiếc hôn đầu

[/item] [/accordion]

Chim Trắng Mồ Côi - Hồng Xương Long & Minh Vy



Mỗi lần tôi ngân nga bài hát Chim trắng mồ côi là đám bạn học chê tôi “sến” quá. Biết rằng tụi bạn không thích nhưng tôi vẫn ca. Tôi yêu sao những ca từ mộc mạc, đơn sơ nhưng chứa chan tình cảm. Mở đầu bài hát, tôi như đắm chìm trong khung cảnh làng quê yêu dấu: cánh cò, dòng sông, ruộng lúa mênh mông... Mới xa quê, lòng tôi lúc nào cũng dạt dào cảm xúc.

Cuộc sống bon chen chốn phồn hoa thành thị có lúc làm tôi nản lòng nhưng khi nghe bài hát của nhạc sĩ Minh Vy như có thêm sức mạnh, làm tôi ấm lòng, vơi bớt nỗi nhớ quê da diết; bao kỷ niệm của ngày hai đứa mới quen nhau chợt hiện về.
“Tình anh như nước con sông dài. Con nước về cho cây trái trổ bông. Tình em như lúa xanh trên đồng. Cây lúa chờ ngày mùa đơm bông. Chiều quê hai đứa hay vui đùa. Em cánh cò anh chim trắng mồ côi. Phù sa vun đắp chia đôi bờ. Anh bên bồi em bên lở chờ mong”.

Những buổi chiều trời mát, chúng tôi thường hẹn nhau đi thăm ruộng. Giữa cánh đồng lúa bát ngát, tôi một câu, em một câu và chúng tôi hát bài hát này một cách say sưa. Rồi những đêm trăng thanh, gió mát, nam nữ trong xóm tụ tập ở bãi đất trống của cánh đồng làng thi nhau làm ca sĩ. Bài hát của chúng tôi là những điệu hò, câu lý nhưng dạt dào tình cảm quê hương, “thương câu mái đẩy, nhớ điệu lý tình tang”. Và trăng sắp tàn tự bao giờ cũng không biết nữa, chúng tôi vừa hò hẹn rồi lại phải quyến luyến vì xa nhau.

“Trăng sắp tàn trôi nơi xa bến đậu. Chim sáo bay xa mãi không về. Em vẫn chờ anh nơi đây bến lở. Rồi nhớ thương anh câu hát mong chờ. Thương chim quyên nức nở. Thương con cá rô trên đồng. Nghe chim trắng mồ côi. Đâu còn ai đón ai nhớ mà mong”.

Để rồi hôm nay, tôi sống nơi thị thành, còn “em vẫn chờ anh nơi đây bến lở” và những lúc nhớ thương nhau chúng tôi lại ngân nga bài ca năm cũ. Dù chim trắng giờ đây cô đơn, lẻ loi vì không ai đón, ai đưa... nhưng “em thương mà em đợi”. Và “mùa lúa thơm đã chín chín lâu rồi”, nhưng “bấy lâu anh chưa ghé về thăm” nên em trách tôi sao vội quên những hẹn thề năm cũ để “chim trắng mồ côi”, “đêm trắng cò than nghe tái tái tê lòng”.


Với giọng ca mượt mà, sâu lắng của ca sĩ Cẩm Ly, bài Chim trắng mồ côi đã đem đến cho chúng tôi những phút thư giãn nhẹ nhàng nhưng có lúc nhớ tha thiết. Em nhớ mong tôi nhiều, tìm tôi đến tận trời cao nhưng em đâu biết rằng tôi cũng rất buồn khi phải xa em.

“Chim sáo không về, cánh cò mồ côi. Em nhớ anh nhiều sao phụ tình em!”, anh không thay lòng đổi dạ, không phụ tình em; anh sẽ về với em, về với ruộng đồng. Cám ơn nhạc sĩ Minh Vy và ca sĩ Cẩm Ly luôn nhắc tôi nhớ quê hương, cội nguồn; và trái tim tôi vẫn hướng về tình cảm của người yêu bé nhỏ quê nhà.

[accordion] [item title="Xem lời bài hát"]
Hò Nam Bộ:
Hò… ơi…. Ðàn cò trắng bay về nơi tả ngạn
Nhắn dùm em nơi hữu ngạn chờ Chàng
Có thương nhau sao hổng thấy tin về (dzià)
Lỡ qua sông rồi… cũng nhắn dùm một câu...

Tình Anh như con nước quê dài, con nước về cho cây trái trổ bông.
Tình Em như lúa xanh trên đồng, cây lúa chờ ngày mùa đơm bông.
Chiều quê hai đưa hay vui đùa,
Em cánh cò Anh chim trắng mồ côi.
Phù xa vun đấp chia đôi bờ,
Anh bến bồi Em bến lỡ chờ mong.

Thương nghe câu mái đẩy, nhớ điệu lý tình tang.
Ngân nga khúc chờ nhau khi mùa lúa chín sẽ đón đưa nhau.
Trăng sắp tàn trời xa nơi bến đậu, chim sáo bay xa mãi không về.
Em vẫn chờ Anh bên đây bến lở,
Rồi nhớ thương Anh câu hát mong chờ.

Thương chim quyên nức nỡ, thương con cá rô trên đồng.
Nghe chim trắng mồ côi đâu còn ai đón ai nhớ mà mong.

Ơ... lý chàng ơi (Ơ lý nàng ơi)
Ơ... lý chàng ơi em thương mà em đợi
Con nước buồn tênh câu hát lý mong chờ
Mùa lúc thơm đã chín chín lâu rồi
Mà bấy lâu Anh chưa ghé về thăm.

Ơi... Chim sáo mồ côi (Chim trắng mình ên)
Chim sáo mồ côi thương Anh mà em đợi
Ðêm trắng cò than nghe tái tái tê lòng
Ngồi nhớ Anh Em ngó ngó lên trời
Chim sáo không về cánh cò mô côi
Anh nhớ em nhiều sao phụ tình em!?
[/item] [/accordion][left_sidebar]

Lúc Mới Yêu - Đức Trí

Lúc mới yêu là ca khúc tự tình của một người con gái đang yêu. Tôi nghĩ vậy. Bài hát có lời ca trong sáng, giai điệu nhẹ nhàng, vừa phải để nghe như một cơn gió mát chợt thoáng qua làm mát dịu tâm hồn.



Yêu là thế, đầy cảm xúc và yêu thương. Nhớ nhung, thẫn thờ một mình, thấy nao nao những vấn vương nhẹ nhàng,có khi thấy … bồi hồi thật lâu … đã phần nào mô tả hết tâm tư của người con gái trong bài hát. Phải chăng, đó cũng là cảm xúc chung của những người đang yêu?

“Lúc mới yêu thật vui biết bao nhiêu. Ngày tháng mới yêu đẹp ôi biết bao nhiêu...”.

Tình yêu đến mang theo bao điều thú vị và diệu kì. Ai cũng muốn lưu giữ những phút giây ban đầu xao động ấy “mãi như ban đầu”.

Dù ngày mai ra sao, cuộc sống có khó khăn thế nào, tình yêu đến ta không mong đợi gì, tình yêu đi ta không hề hối tiếc. Chỉ biết ta vẫn ước vọng những dấu yêu sẽ mãi luôn giữ trong lòng...và đó là ..."những dấu yêu đẹp êm”.

Chỉ khi đi qua những ngày mưa mới biết yêu thêm những ngày nắng, và chỉ khi vượt qua giông bão con người ta mới hiểu thấu giá trị của những ngày tháng yên bình.

[accordion]
[item title="Xem Lời Bài Hát - Lúc Mới Yêu"]
Có trái tim mới biết yêu - mới biết vui - mới biết buồn
Biết nhớ nhung, có những khi đứng thẫn thờ hát 1 mình
Ngày đầu gặp nhau ôi sao lòng
Thấy nao nao những vấn vương đến nhẹ nhàng
Nhìn nhau, nghe bồi hồi thật lâu phút ban đầu

Những dấu yêu ấy thoáng qua cứ ngỡ như mới hôm nào
Có trái tim đã biết mơ - đã biết mong - đã biết chờ
Tình đầu em đến sao quá nhanh
Những nhớ thương đã quá nhanh đến không ngờ
Giờ em vui cười thật hồn nhiên phút mong chờ


Lúc mới yêu thật vui biết bao nhiêu
Ngày tháng mới yêu đẹp ôi biết bao nhiêu
Em sợ ngày buồn lại mang tình đi mất
Nên mỗi khi mình vui phút bên nhau
Em vẫn nắm tay như lúc mới quen nhau hôm nào
Ước cho mình mãi như ban đầu
Đẹp thay tiếng yêu đầu

Ta da... ta da da...

Có trái tim đã biết yêu - đã biết ghen - đã biết buồn
Vẫn ước mong những dấu yêu sẽ mãi luôn giữ trong lòng
Tình luôn giữ trong lòng.
[/item]

[/accordion]

Yêu Dại Khờ - Mỹ Tâm


Có những ngày, tự bản thân mình nhận ra người ở bên cạnh không còn quan tâm mình như trước, cũng chẳng còn trân trọng mình như báu vật...nhưng vì quá yêu mà chẳng nỡ rời xa. Lừa mình, dối người - Đó chính là một loại bệnh nan y của yêu thương quá đỗi. Phải yêu nhiều đến bao nhiêu, mới có thể cam lòng ở bên một người đã thờ ơ với mình. Phải thương đến mức nào, mới sẵn sàng níu kéo một đôi bàn tay đã sẵn sàng buông bỏ mình bất cứ lúc nào?

Dù đã biết yêu người
luôn trái ngang nhưng em vẫn yêu.
Vẫn yêu người thật lòng
dù cho nhiều đớn đau.
Tình vẫn đó sâu tận trong trái tim
sâu trong đáy lòng.
Sẽ cho anh rất nhiều
dù cho ai kia luôn hững hờ.

Có khi nào bạn cố chấp ở bên một người không cần bạn như thế chưa? Đó chính là một trong những cách nhanh nhất để tự tạo đau khổ cho mình. Yêu thương không có tội. Không một ai trên thế giới này có thể cấm chúng ta đơn phương yêu một người. Chúng ta là những cô gái, chàng trai sinh ra đã có quyền yêu thương. Nhưng đôi khi, vì mù quáng yêu đương mà quên khuấy mất rằng chính chúng ta, cũng có quyền được yêu thương. Yêu một người không phải là tội lỗi, nhưng tự làm đau bản thân mình chính là một sai lầm rất lớn của chúng ta.


Bởi con người chỉ hận người khác, chỉ cảm thấy đau đớn khi còn ấm ức trong lòng, khi bỏ ra quá nhiều mà chưa đòi lại được đã buộc phải kết thúc. Cái nợ bằng tình cảm còn khó trả hơn cái nợ bằng vật chất gấp trăm nghìn lần. Vậy nên khi còn ở bên nhau, đừng "vay mượn" tình cảm nếu ta không thực lòng yêu, cũng đừng dốc lòng dốc sức "đầu tư" tình cảm nếu đối phương chỉ luôn hững hờ.

Chúng ta dại khờ và cố chấp, thì sẽ phải chịu đau. Yêu thương cũng là cách để bạn nhận ra nhiều thứ. Khi bạn đau buồn, có rất nhiều người quan tâm, an ủi bạn, cũng có người reo vui khi thấy cái vẻ khổ sở của bạn.  Khi bạn bỏ đi ư, đó chỉ là cách bạn lừa mình, dối người để che giấu cái dại khờ của bản thân. - Đó chính là một loại bệnh nan y của yêu thương quá đỗi.

Vẫn biết yêu người không lối thoát.
Nhưng tình em hôm nay
sẽ trao về anh mãi mãi.
Dù cho mai sau người không yêu em.
Thì lòng em vẫn thế.
Vẫn biết yêu người không lối thoát.
Nhưng tình em nơi đây
sẽ trao về anh suốt đời.
Một lòng yêu anh
yêu bằng con tim em mãi muôn đời

Chúng ta được phép buồn và trách than cho những chuyện cũ đã qua, nhưng không được phép dùng chuyện của mình làm tổn thương đến người khác. Người đến sau yêu thương bạn không có nghĩa là họ xứng đáng trở thành một người thay thế. Chúng ta chắc sẽ hiểu, cảm giác bị bỏ rơi tồi tệ đến mức nào. Khi ấy, liệu có còn đủ nhẫn tâm để lừa dối họ nữa không?

Khi chúng ta thất tình, buồn chán cho những khổ đau, cô đơn từ sâu thẳm. Chúng ta có khuynh hướng muốn thoát ra khỏi câu chuyện của chính mình. Tìm một ai đó để dốc bầu tâm sự, và rồi sự tình cờ ấy lại dẫn lối cho một mối quan hệ mới, trong khi chuyện cũ chưa đi về đâu. Kết quả chỉ là sự tổn thương cho cả ba, và ai cũng cho rằng mình vô tội.

Trong cuộc sống, có rất nhiều cái sai lầm chúng ta mắc phải. Sai ở đâu thì sửa ở đó. Nhưng sửa như thế nào mới là tốt nhất thì điều đó còn tùy ở mỗi người. Có người biết sai, sửa chữa những lỗi lầm và không còn vướng phải nữa. Nhưng cũng có không ít người, biết sai, sửa sai nhưng càng sửa càng sai.

Chẳng dễ gì chấp nhận mình sai. Nhưng chấp nhận chính là bước khởi đầu cho sự trưởng thành. Một người không bao giờ có lỗi, chính là người không bao giờ nhận mình sai. "Người say có nhận mình say bao giờ",... Đừng đổ lỗi cho bất kỳ điều gì khi vấp ngã, nó không giúp ích gì cho chúng ta, mà chỉ làm cho chúng ta hèn nhát, khiếp đảm hơn mà thôi.

[accordion]
[item title="Xem Lời bài hát Yêu Dại Khờ - Mỹ Tâm "]
Dù đã biết yêu người
luôn trái ngang nhưng em vẫn yêu.
Vẫn yêu người thật lòng
dù cho nhiều đớn đau.
Tình vẫn đó sâu tận trong trái tim
sâu trong đáy lòng.
Sẽ cho anh rất nhiều
dù cho ai kia luôn hững hờ.

Xin cho anh trái tim
em yêu dại khờ.
Xin cho anh nỗi cô đơn
luôn khuất sâu trong lòng.
Vẫn biết yêu người không lối thoát.
Nhưng tình em hôm nay
sẽ trao về anh mãi mãi.
Dù cho mai sau người không yêu em.
Thì lòng em vẫn thế.
Vẫn biết yêu người không lối thoát.
Nhưng tình em nơi đây
sẽ trao về anh suốt đời.
Một lòng yêu anh
yêu bằng con tim em mãi muôn đời
[/item]
[/accordion]

Thứ Năm, 20 tháng 10, 2016

Qua Cơn Mê - Nhật Ngân

Tên tuổi Nhật Ngân được nhiều người biết đến vào thập niên 1960 với bản nhạc đầu tay "Tôi đưa em sang sông".


Trong những năm sau đó, một số tác phẩm của ông được ghi danh vào lịch sử âm nhạc Việt Nam như "Đêm nay ai đưa em về?" "Mùa xuân của mẹ", "Xuân này con không về" (viết với đề tài tâm trạng người lính), "Qua cơn mê" và "Một mai giã từ vũ khí" (viết trong bối cảnh Hiệp định Paris kết thúc Chiến tranh Việt Nam). Trong sự nghiệp của mình, ông nhiều lần hợp tác với nhạc sĩ Trần Trịnh với nghệ danh chung là Trịnh Lâm Ngân(1).

Tựa hát làm chúng ta khó hiểu. "Qua Cơn Mê" - "Qua" thì rõ rồi, nghĩa là trải qua, vượt qua. Còn "Cơn Mê" thì phải hiểu thế nào? Cơn mê sảng chăng? Hiểu theo góc cạnh của tôi, thì dường như tác giả vừa nhận ra điều gì đó lầm lạc ở chính mình, ở hoàn cảnh của mình, song cũng có thể đó là thời cuộc.

Có người nói: Cuộc đời như một “bến mê”. Chữ “mê” ở đây không có nghĩa là “đam mê” hoặc “say mê” theo nghĩa tích cực, mà là “mê lầm”, là “si mê”, là “ngu si” – một trong “tam độc” theo quan điểm Phật giáo: Tham – Sân – Si (2). Sở dĩ gọi là “tam độc” vì ba thứ này nguy hại, làm cho sự vô minh bị che lấp, dẫn đến phiền não. Chúng luôn xuất hiện trong mỗi con người chúng ta. Vì thế mà luôn phải cẩn trọng, cảnh giác, vì có nhiều thứ khiến con người bị vướng vòng mê lầm, khiến chúng ta mất tự do!

Trích Làng Báo, "Vì qua bài hát này nó vừa nói lên cái định mệnh cay nghiệt của dân miền Nam , đã phải trả giá quá đắt cho sự ngây thơ về chính trị của mình , nó lại vừa nói lên một sự tiên tri về một tương lai của Việt Nam thời hậu chiến. chẳng hạn trong câu :

” Một mai qua cơn mê xa cuộc đời bềnh bồng , anh lại về bên em …” . Một ước mơ sau khi qua cơn mê loạn của cuộc nội chiến anh em nồi da xáo thịt , cuộc đời bấp bênh , vùi dập , bồng bền như bị những cơn sóng vùi dập , lại được về đoàn tụ lại người xưa , nhưng sự thật nghiệt ngã có được như vậy không ?". (Tác giả Phạm Thị Oanh Yến, Hà Nôi 17/05/2011)


[accordion][item title="Qua Cơn Mê Karaoke"]

[/item]
[item title="Lời bài hát Qua Cơn Mê"]
Một mai qua cơn mê,
Xa cuộc đời bềnh bồng
Tôi lại về bên em
Ngày gió mưa không còn
Nên đường dài thật dài,
Ta mặc tình rong chơi
Cùng nhau ta sẽ đi,
sẽ thăm bao nơi xưa,
Vui một thuở lênh đênh

Ta sẽ thăm từng đường,
sẽ đi thăm từng người
sẽ vô thăm từng nhà

ĐK:
Tình người sau cơn mê vẫn xanh
Dù bao tháng năm đau thương dập vùi
Trường quen vắng bóng mai ta lại về
Cùng theo lũ em học hành như xưa

2.
Rồi đây qua cơn mê,
Sông cạn lại thành giòng
Suối về ngọt quê hương
Ngày đó tay em dài
vun cuộc tình thật đầy
mơ toàn truyện trên mâỵ
Còn tôi như cánh chim
Sẽ bay đi muôn phương
Mang về mầm xanh tươi
Khi lá hoa thật nhiều
Trái yêu thương đầy cành
Hái đem cho mọi người ..
[/item]
[item title="Xem Bản Hợp âm"]


[/item][/accordion]
Tôi không sinh ra trong thời những năm 1975 ấy, cũng không nghiên cứu về lịch sử sâu rộng, nên tôi chỉ mượn để tham khảo sao cho cái nhìn của mình phổ quát nhất để nghĩ đến sự ra đời của nhạc phẩm.

Ca khúc này được viết ở âm thể Em, nhịp C (4/4), theo “phong cách” Rumba, không buồn, không vui. Giai điệu đơn giản nhưng mượt mà và có sức thu hút. Lời ca cũng mộc mạc, chân chất, nhưng vẫn đẹp như một bài thơ, và đặc biệt là đầy tính nhân bản.

Ai cũng có những cơn mê của mình. Tác giả cũng nhận ra và bước qua cơn mê ấy. Tác giả mô tả:
“Một mai qua cơn mê, xa cuộc đời bềnh bồng, anh lại về bên em. Ngày gió mưa không còn, nên đường dài thật dài, ta mặc tình rong chơi. Cùng nhau ta sẽ đi, sẽ thăm bao nơi xưa, vui một thuở lênh đênh. Ta sẽ thăm từng người, sẽ đi thăm từng đường, sẽ vô thăm từng nhà”.
Với 4 câu ngắn ngủi, nhưng tác giả đã khái quát gần như những năm tháng trước đây và cả hiện tại của mình. Cơn mê đã che phút hết những điều tốt đẹp khỏi tầm mắt của tác giả, khi ông đã sớm không nhận ra những điều gần gũi, thân thuộc với mình lại bình yên và vui như vậy, điều mà ông chẳng thể nhận ra khi rong ruổi kiếm tìm những điều mơ tưởng ở một cuộc đời bềnh bồng, không yên ổn.

Người ta cảm thấy hoàn toàn thoải mái khi thoát vũng lầy của cơn mê, tức là được tự do. Niềm vui ngập lòng, người ta rong chơi khắp chốn, đi thăm mọi người, nối kết tình người cho thêm chặt.

Khi cha tôi mất, ông cũng như vậy. Có những mối hờn ghét từ trong sâu thẳm bấy lâu, thì vào tết năm ấy, năm 1992, ông đã chẳng quản ngại đường xá xa xôi mà đi làm lành với những người ông gây gổ, làm tổn thương. Tôi biết điều đó qua mỗi câu chuyện góp nhặt từ những người từng tiếp xúc với cha tôi. Với tôi, tôi chẳng thể hình dung ra hình hài của ông, tấm di ảnh của ông chả nói lên điều gì. Thế nên, cuộc đời tôi chỉ biết góp nhặt mà hình dung ra một người cha trong tâm trí mình.

Ai cũng đã từng hơn một lần lầm lạc, đắm mình trong cơn mê nào đó, nhưng dù thế nào thì sau đó, khi đã thức tỉnh, đã giác ngộ, trở về chính lộ, tình người vẫn chan hòa: “Tình người sau cơn mê vẫn xanh, dù bao tháng năm đau thương dập vùi. Trường xưa vắng ta, nay ta lại về, cùng theo lũ em học hành như xưa”. Ấy là theo lối nói của tác giả thôi. Chứ tùy vào sự lầm lạc của mỗi người mà cách trở về và thái độ của mọi người là khác nhau.

Con đường trở về chính đạo của một người sau những sai lầm không giản đơn như vậy. Tất nhiên, chẳng một ai có thể ngăn cản đường trở về ấy, song những lời ra tiếng vào ít nhiều khiến người muốn trở về phải nghĩ khác đi, chứ không đơn thuần, được tiếp rước như tác giả.

Tôi đơn cử một ví dụ là anh Tấn vì túng quá, say rượu mà cướp 50.000 đồng để đưa con đi viện. Anh là một người lương thiện, nhưng vì một lần nghe vợ nói không có tiền đưa con đi khám bệnh, anh đã uống say, và ra tay "xin đểu" 50.000 từ một người anh bắt gặp trên đường. Vì cái nghèo, cái túng nhất thời mà người con ngoan, người cha hiền này vướng vào vòng lao lý với bản án 7 năm tù.

[accordion][item title="Xem thêm Video câu chuyện về anh Tấn"]
[/item][/accordion]
Thật không dễ gì thoát khỏi vũng lầy đam mê, nhưng một khi "qua được" thì phía trước luôn hứa hẹn một cuộc sống đẹp hơn, những hình ảnh có thêm nhiều sắc màu sống động hơn.

 “Rồi đây sau cơn mê, sông cạn lại thành dòng, xuôi về ngọt quê hương. Mười ngón tay em dài, vun cuộc tình thật đầy, mơ toàn chuyện trên mây. Còn tôi như cánh chim, ngỡ vui nên bay xa, sẽ trở về ăn năn. Tôi sẽ ươm thật nhiều, trái yêu thương đầy cành, hái đem cho mọi người”.

Tôi cũng ước vọng với một ai lầm lạc cũng có thể qua cơn mê... càng mong hơn ngày trở về, mọi sự cũng êm đẹp như những lời ca mà Trịnh Lâm Ngân đã viết trong bài hát.
__________________________________________
(1) Trịnh Lâm Ngân là ghép tên ba người: Trần Trịnh, Lâm Đệ và Nhật Ngân. Lâm Đệ không sáng tác nhạc, chỉ có Trần Trịnh và Nhật Ngân. Trần Trịnh là tác giả bài “Lệ Đá”, Nhật Ngân là tác giả bài “Xuân Này Con Không Về”.

(2) Đây là quan niệm của Phật giáo. THAM là tham lam, ham muốn thái quá, đắm say, muốn có nhiều những thứ mình ưa thích như tiền tài, sắc đẹp, danh vọng,… Lòng ham muốn đó không biết chán, càng được càng ham – như tiền nhân nói: “Túi tham không đáy”. Không chỉ tham cho mình mà còn tham cho cả thân bằng quyến thuộc, quốc gia, xã hội,… Cũng vì tham mà nhân loại tranh giành nhau, giết hại lẫn nhau. Kẻ tham hay ghen ghét những người thành công. SÂN là cơn giận dữ, tính nóng nảy, lòng thù hận khi gặp những thứ không vừa lòng, không như ý muốn, hoặc vì bị xúc phạm mà dám làm những chuyện sai trái, qua cơn giận nhưng lại căm hờn và tìm dịp trả thù. SI là si mê, ngu si, vô minh, u tối; người vô minh là người không sáng suốt, thiếu suy xét theo lẽ phải, không dựa trên nguyên lý sự thật để phán đoán việc tốt -xấu, hay-dở, lợi-hại,… Thế nên họ dám làm điều tội lỗi, có hại cho mình và người khác. Si là vô minh, theo thế tục gọi là “dại” hoặc “ngu”. Vô minh che lấp tâm trí, làm cho con người không thấy được chất bợn nhơ đang gặm nhấm bên trong con người khiến các thói hư tật xấu ấy sẽ tăng dần, đưa con người vào đường tội lỗi triền miên.

Thứ Tư, 19 tháng 10, 2016

Nhật Ký Của Mẹ - Nguyễn Văn Chung

Nhật ký của mẹ là một sáng tác của nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung. Bài hát được viết từ năm 2008. Chính thức phát hành cuối năm 2011 qua mạng.


Nguyễn Văn Chung với ý niệm muốn tặng một món quà cho mẹ, tuy  vậy, ca khúc phải khác những bài hát khác mà người ta thường biết đến anh. Anh quyết định chọn lọc lời nhạc như những trang nhật ký của người mẹ dõi theo con mình qua tháng năm. Nguyễn Văn Chung mất 3 ngày để suy ngẫm, sửa câu từ và hoàn tất sáng tác vào 5h sáng ngày thứ 4. Bài hát với lời gồm 6 trang nhật ký xuyên suốt những xúc cảm của người mẹ khi mang thai, sinh nở, con tập nói, tập đi, đến trường, có tình cảm với người khác giới và trưởng thành rồi đi làm xa.

Anh cũng chính là người muốn làm tác phẩm của mình thể hiện qua hình thức nghệ thuật Tranh Cát. Để hiện thực được ước vọng, Anh đã tìm học cấp tốc cách vẽ tranh cát với nghệ sỹ Trí Đức. Và sau một thời gian, anh đã có thể tự tay hoàn thiện điều còn lại của Nhật ký của mẹ như anh vẫn từng ấp ủ.

Nhật ký của mẹ được ghi nhận là một trong những ca khúc tiêu biểu của năm 2012. Không có quá nhiều mới lạ và thử nghiệm trong sáng tác nhưng với ca từ giản dị, chân thực, giai điệu nhẹ nhàng đánh vào tâm lý người nghe khi viết về cảm xúc của một người mẹ với con của mình, ca khúc đã nhanh chóng được đón nhận.

Là một bài hát có thời lượng dài đến 8 phút, ca từ lặp lại nhiều lần nên khi hoàn thành sáng tác, tác giả từng cho rằng Nhật ký của mẹ sẽ khó được đưa lên biểu diễn trên sân khấu và truyền hình. Ca khúc được Hiền Thục thể hiện lần đầu tiên tại liveshow "Ký Ức 10 Năm Âm nhạc" của Nguyễn Văn Chung vào ngày 27/10/2011 và sau đó trình diễn nhiều lần trên sóng truyền hình. Ca từ của bài hát đã khơi gợi tình cảm của một người mẹ đơn thân dành cho con gái của mình như Hiền Thục, khiến cô thường bật khóc trên sân khấu khi thể hiện.


Tôi biết đến ca khúc này trong một lần tìm đọc các tin tức. Và ngay sau khi nghe xong bài hát, tôi đã viết comment ngay bên dưới Video, đó là những cảm nghĩ đầu tiên về bài hát này. Sau đó, tôi dường như chẳng thể nguôi ngoai dòng cảm xúc đang dâng trào, tôi đã quyết định viết một bài cảm nhận.

Đã lâu lắm mới nghe được một ca khúc tuyệt vời như vậy. Cái xô bồ của cuộc sống dường như cuốn đi rất cả. Sự bình yên trong lòng cũng vỡ tan hòa theo nhịp sống đô thị hôm nay. Nhật ký của mẹ, nghe mà thương, nghe mà phục, nghe mà vỡ òa trong lòng khi bao xúc cảm về mẹ cứ tràn về.

Đáng ngạc nhiên là ca khúc "Nhật kí của mẹ" lại được viết từ một nam tác giả. Dường như bao cảm xúc, cảm giác của một người mẹ đều được tác giả biết, hiểu rõ như chính tác giả đã một đời trải qua. Giai điệu ca khúc nhẹ nhàng, trữ tình và đầy yêu thương tựa như sự dịu dàng và ấm áp từ vòng tay của mẹ.

Với bất kỳ ai, những hình ảnh thân thuộc của mẹ luôn là một "bí mật" không mấy khi tiết lộ; và cũng vì thế, người nghe tìm thấy đâu đó hình ảnh bản thân và người mẹ của mình trong ca khúc.

Tôi không biết những nam nhân khác thế nào khi bộc bạch những suy nghĩ của mình về mẹ, nhưng với tôi, đó là điều rất khó. Tôi không chắc vì từ nhỏ tôi sớm xa vòng tay ẵm bồng của mẹ nên giờ tôi mới thế, hay cái chất đàn ông đang mang trong người.

"Hãy nhìn một người đàn ông cư xử với mẹ mình, và bạn sẽ biết được người ấy đối xử với mình". Đó là những gì tôi rút ra sau bao năm tháng. Khi một người không xem mẹ cha ra gì, thì cũng có một ngày họ cũng xem thường bạn, coi bạn chẳng ra gì.

Tôi không yêu thương mẹ bằng những ngôn từ ngon ngọt hay nói cho mẹ tôi vui. Cũng không sắm những đồ vật đắt tiền để tặng bà vào ngày sinh, ngày cưới, 8/3 hay cả 20/10. Tôi biết mẹ tôi cũng không cần những thứ ấy. Thứ mẹ tôi cần là 5 mẹ con luôn dồi dào sức khỏe, ăn học nên người và yên lành trong cuộc sống. Tôi biết và tôi hiểu điều đó, nhưng lại chẳng cách nào một lần nói ra ba từ "con yêu mẹ!". Thứ xúc cảm tôi dành cho mẹ chỉ là những đồ ăn thức uống tôi thấy ngon, tôi mua về cho mẹ. Những đồ vật bà thích, tôi gửi tiền các em tôi mua hộ. 365 ngày tôi tự nhủ không làm bà phiền lòng. Thật không may, khi tôi càng lớn, những suy nghĩ cũng dần khác đi thì cũng là lúc những xung đột giữa tôi với mẹ ngày một nhiều hơn.

Tôi rất ghét khi nhìn thấy một phụ nữ khóc. Điều đó càng khó chịu khi đó là mẹ tôi. Tôi nói ghét, nhưng sự thật là tôi sợ thì đúng hơn. Bởi cái vẻ bề ngoài uy nghiêm của tôi làm sao có thể chịu đựng được những tiếng nấc nghẹn ngào phát ra từ ai đó. Tiếng khóc của phụ nữ khiến lòng tôi tan chảy. Tôi không thể chịu đựng được cho đến khi tôi bắt đầu yêu thương một người con gái.

Khi nàng nói "nàng ổn, nàng không sao", tôi hiểu rằng sự có mặt của tôi khi ấy là dư thừa. Thật ngu ngốc và dại khờ, "chả phải khi ấy có phải là tôi không nữa", tôi đã nhủ lòng như vậy khi nhìn lại mối tình đầu tiên. Sau mối tình "ngu ngơ" ấy, tôi hiểu rằng, "khi phụ nữ nói không sao", nghĩa là phía trên đầu nàng là cả một trời sao. Hãy là bao cát của nàng còn hơn là nghe lời nàng mà thôi cho qua chuyện.

Tôi luôn tâm niệm, vào các dịp lễ kỷ niệm, nếu tôi không tặng quà cho mẹ tôi, thì tôi cũng không nghĩ đến chuyện có quà cho những người phụ nữ khác. Tôi vẫn giữ nguyên điều hứa hẹn đó tới tận bây giờ. Tôi không muốn mình lãng quên điều gì quan trọng, mẹ tôi.

Tôi thương mẹ tôi bao nhiêu thì tôi dành tình cảm cho bạn gái của mình bấy nhiêu. Lý lẽ ấy không ai hiểu được, ngoại trừ tôi. Cuộc đời tôi đặt ra khá nhiều nguyên tắc và luật chơi cho chính mình. Vì vậy, tôi trở nên dễ gần song cũng "xa vời" với những người đến với cuộc sống của tôi.

Hồi ức của tôi về mẹ thì nhiều lắm. Ba tôi sớm ra đi, mình bà gồng gánh sớm hôm tảo tần nuôi 4 đứa con ăn học. Điều mà những người cùng tuổi, có điều kiện, có sự góp sức cả chồng lẫn vợ cũng chưa chắc làm được như vậy. Ngay cả bản thân tôi, khi em tôi đậu đại học vào sống chung phòng trọ ở Sài Gòn, dù đã thật cố gắng, nhưng tôi cũng chỉ phần nào lo lắng cho em, và cũng chỉ được một thời gian. Ấy thế mà mẹ tôi lo được. Không chỉ một vài tháng, mà có thể là cả cuộc đời. Làm sao tôi không phục mẹ tôi được chứ. Nghĩ thế thôi, tôi cũng thấy thương mẹ tôi rất nhiều.

Trong tâm trí anh chị em tôi, mẹ gần như chiếm 1/3 cõi lòng. Những phần còn lại dành cho tất thảy những gì trên thế giới. Tôi không nhẹ nhàng và nói lời ngon ngọt được như bé út. Cũng không giỏi vòng vo "kiếm chuyện làm quà" để bà nguôi giận sau những lầm lỗi gặp phải như em trai tôi. Tôi chỉ biết chịu đựng và cố không để làm bà phiền lòng là tốt lắm rồi. Chuyện quà tặng hay lời chúc, tôi cũng chỉ dựa vào danh nghĩa một ai, tuyệt đối không bao giờ là tôi. Có lẽ, cái cố chấp và ngang bướng của tôi nó không cho phép người khác thấy được vẻ yếu mềm của mình trước một ai. Kể cả mẹ tôi. Tôi có thế nào thì cũng phải vững vàng, là chỗ dựa cho mẹ và các em tôi nương nhờ.

Trái khoáy ở chỗ, chúng tôi càng lớn thì những nhận thức cũng vì thế mà khác đi. Chúng tôi dựa vào kiến thức của mình mà phê phán nhau, kể cả mẹ mình. Chúng tôi nói bà "lạc hậu". Nhưng thời gian và những va chạm đã giúp chúng tôi nhận ra giá trị của bà. Rằng nếu bà sớm thay lòng đổi dạ, đến với người đàn ông khác thì chúng tôi giờ sẽ ra sao? Rằng nếu bà không chủ tâm hy sinh miếng cơm manh áo, tập trung tất cả tâm sức mà lo mưu sinh thì chị em chúng tôi ngày hôm nay sẽ thế nào?

Viết đến đây, thì tôi không dám viết nữa. Tôi cảm thấy thứ gì nghẹn ở cổ, chẳng nói lên lời. Nước mắt thì cũng rơi rồi. Tôi sợ bản thân mình cũng không biết làm cách nào để khép lại bài viết này nữa. Mẹ và Ba tôi, dường như đó là điểm làm tôi yếu lòng nhất. Không dễ gì có thể làm tôi rơi lệ, nhưng không hiểu sao khi tôi cất lời kể về hai người ấy thì tôi không sao kiểm soát được những cảm xúc của mình. Thế nên tôi rất sợ. Tôi tìm đủ mọi cách để né tránh, thậm chí kể cả nổi cáu với những ai cố tình hỏi dai.

Bạn bè tôi hiểu rằng, bất kể điều gì khi tôi không muốn nói, thì dù có "tra tấn" đến thế nào cũng chẳng lấy được từ tôi nửa lời. Tôi lì lợm, tôi nhận. Tôi ương bướng và ngang ngạnh, tôi cũng nhận. Nhưng nói tôi vô tình, tôi không nhận. Vì chưa chắc ai vô tình, vô tâm hơn ai.

Người ta có quyền nói những gì mình nghĩ, kể cả lời phán xét. Nhưng tôi không ngại, tôi là tôi, tôi có cách thương yêu những người thân của mình với những gì tôi có thể, cũng không muốn biết liệu người ta sẽ nghĩ gì về mình. Với mẹ tôi cũng vậy. Tôi thương bà không có nghĩa luôn làm những gì bà muốn, bà muốn tôi trở thành... hay nói điều gì đó ngon ngọt để lấy lòng bà. Dù tôi có thể, nhưng tôi cũng hạn chế làm, làm nhưng bằng cách này hay cách khác thì còn tùy thuộc vào hoàn cảnh cụ thể.

Cuộc đời này, tôi mãi là con của bà, sự thật đó không thể chối cãi. Tôi yêu bà cũng là điều tôi không chối bỏ. Bà có "lạc hậu" hay "giọng của bà là ám ảnh đời tôi, thì bà luôn là mẹ của chị em tôi. Có thể tiếng nói bà chẳng dễ nghe, bài ca bà hát thì càng tệ, nhưng bà những lời ru trong vòng tay là hành trang cuộc đời tôi không bao giờ quên nhắc nhở mình đem theo trên mọi nẻo đường.

 Lời bài hát


Bao ngày Mẹ ngóng... Bao ngày Mẹ trông... Bao ngày Mẹ mong con chào đời...
Ấp trong đáy lòng có chăng tiếng cười của một hài nhi đang lớn dần?
Mẹ chợt tỉnh giấc và Mẹ nhìn thấy hình hài nhỏ bé như thiên thần,
Tiếng con khóc oà, mắt Mẹ lệ nhoà, cảm ơn vì con đến bên Mẹ...
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con nhất đời!
Ngắm con ngoan nằm trong nôi, mắt xoe tròn, ôi bé cưng!
Nhìn Cha con, Cha đang rất vui, giọt nước mắt lăn trên khoé môi,
Con hãy nhìn kìa, Cha đang khóc vì con...

Một ngày tỉnh giấc, rồi Mẹ chợt nghe, vụng về con nói câu:"Mẹ ơi!"
Chiếc môi bé nhỏ thốt lên bất ngờ, khiến tim Mẹ vui như vỡ oà...
Đây là mặt đất, đây là trời cao, đây là nơi đã sinh ra con,
Bước chân bé nhỏ bước đi theo Cha, dấu chân đầu tiên trên đường đời...
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con biết bao!
Hãy cứ đi, Mẹ bên con, dõi theo con từng bước chân...
Ngày mai sau khi con lớn con, đường đời không như con ước mơ,
Hãy đứng lên và vững bước trên đường xa...

Ngày đầu đến lớp, Mẹ cùng con đi, ngập ngừng con bước sau lưng Mẹ,
Tiếng ve cuối hè, hát vang đón chào, ánh mặt trời soi con đến trường...
Ngày ngày đến lớp, dần dần con quen, bạn bè, Thầy Cô yêu thương con,
Bé con của Mẹ vẫn luôn chăm ngoan, khiến cho Mẹ vui mãi trong lòng...
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con rất nhiều!
Những khuya ôn bài, con thức, xót xa tim Mẹ biết bao!
Từng kỳ thi nối tiếp nhau, tuổi thơ con trôi qua rất mau,
Ước chi con Mẹ mai sau sẽ thành công...

Một ngày Mẹ thấy con cười vu vơ, nụ hồng con giấu trong ngăn bàn,
Lá thư viết vội, có tên rất lạ, chắc là người con thương rất nhiều!
Một ngày Mẹ thấy con buồn vu vơ, cánh hồng vẫn ở trong ngăn bàn,
Lá đâu đã vàng, hoa đâu đã tàn, cớ sao nhìn con úa thu sang?
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con rất nhiều!
Những kỷ niệm lần đầu yêu, suốt một đời đâu dễ quên...
Vầng trăng kia sẽ sưởi ấm con, và sau cơn mưa, nắng sẽ trong,
Sẽ có một người yêu con hơn Mẹ yêu...

Một ngày con lớn, một ngày con khôn, một ngày con phải đi xa Mẹ,
Bước chân vững vàng, khó khăn chẳng màng, biển rộng trời cao con vẫy vùng,
Một ngày chợt nắng, một ngày chợt mưa, lòng Mẹ chợt nhớ con vô bờ,
Nhớ sao dáng hình, nhớ sao nụ cười, nhớ con từng giây phút cuộc đời...
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con nhất đời!
Ở nơi phương trời xa xôi, hãy yên tâm, Mẹ vẫn vui!
Từng dòng thư ôm bao nhớ thương, Mẹ nhờ mây mang trao đến con,
Chúc con yêu được hạnh phúc, mãi bình an...

Bao ngày Mẹ ngóng, bao ngày Mẹ trông, bao ngày Mẹ mong con quay về,
Ấp trong giấc mộng nhớ bao tháng ngày bé con hồn nhiên bên dáng Mẹ,
Mẹ chợt tỉnh giấc, và Mẹ nhìn thấy, con Mẹ vẫn bé như thiên thần,

Thấy con khóc oà, mắt Mẹ lệ nhoà, cảm ơn vì con đến bên Mẹ...

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016

Xin Lỗi Tình Yêu - Minh Nhiên

Xin lỗi tình yêu là một sáng tác của nhạc sĩ Minh Nhiên. Bài hát từ khi ra đời đến nay luôn là một Hit.
Bài hát thành công ở một điều rằng, dù đi đến đâu, trong mỗi câu chuyện thường ngày, người ta hay nói vui khi lỡ lầm "xin lỗi tình yêu". Thế mới thấy tầm quan trọng và ảnh hưởng của một câu nói bất chợt đến đời sống thường ngày của người nghe thế nào.


Okey, ca từ và giai điệu thì khỏi nói rồi, thêm chất giọng "không đụng hàng" của anh "Đờm" nữa thì đến nay anh vẫn là vô đối với bài hát này. Có thể nhiều người không thích phong cách của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng, tuy vậy, chúng ta cũng không thể không phủ nhận những đóng góp của anh cho nền âm nhạc nước nhà, cùng với sự nỗ lực cống hiến không biết mệt mỏi cho đến thời điểm này.

Khúc tình ca này những bạn 8x ít ai mà không biết đến. Người bạn học của tôi cũng bị ảnh hưởng không nhỏ trong những ngày tháng yêu đương. Tôi biết đến bài hát này là qua cậu bạn học đó. Cứ mỗi lần hai đứa ra Thanh Đa ăn bánh xèo, thì trên đường trở về thể nào tôi cũng được cậu bạn đó nghêu ngao. Tôi còn bị "hành" như thế, thử hỏi người bạn gái của nó sẽ như thế nào?.


Nói người, phải nghĩ đến ta. Khi mà giờ đây bản thân tôi cũng phải thú nhận một lời "Xin lỗi tình yêu". Dù bao năm trôi qua, nhưng ấn tượng bài hát này với tôi chỉ đúng vỏn vẹn có hai câu đầu:

Anh nói sẽ đưa em đi suốt cuộc đời
Mà sao không đưa được đoạn đường em đi

Trí nhớ tôi không tệ, nhưng mỗi lần hát tới đó tôi lại ngừng và không hát nữa. Nhưng lần này thì khác, trước khi tôi viết bài cảm nhận này, tôi đã nghe đi nghe lại rất nhiều lần. Và thật ngạc nhiên, lần đầu tôi hát trọn vẹn bài hát này trong sự xao động khôn cùng.

Mỗi người có một sự lựa chọn riêng cho cuộc sống của mình, anh cũng vậy, đã lựa chọn ba mẹ mà rời bỏ em.

Anh không biết đó có phải là sai lầm lớn nhất anh từng gặp phải hay không. Nhưng giờ đây, khi hình bóng em xa mờ trên chiếc xe xuôi về thành phố, anh chẳng thể gạt đi những dòng lệ cay cay từ khóe mắt. Anh đã cố ngẩng cao đầu để nước mắt không rơi, cố gắng nuốt từng giọt lệ tuôn trào mà không sao hết được. Chúng vỡ òa như con đập vỡ toang khi mùa lũ về.

Thật sự lúc ấy mà hát, chắc giọng hát của anh còn thảm hơn cả chế độ rung của Đàm Vĩnh Hưng ấy chứ. Thật khó khăn khi trải qua những giây phút như vậy.

Khi chia xa, là nam hay nữ, ai đau hơn ai? Anh không chắc câu trả lời đâu em à. Anh chỉ biết, với cả anh và em, lý do khiến sự ly tan này chẳng có vẻ gì là hợp lý.

Cuộc đời chìm nổi của anh đã vui vẻ và hạnh phúc bao nhiêu khi cập bến bờ là em. Song hạnh phúc bao nhiêu thì nay cõi lòng anh vỡ vụn bấy nhiêu. "Đệnh mệnh"! Anh chỉ muốn hét to cho thỏa cơn giận, nhưng hét cho đã rồi đêm về anh vẫn trằn trọc không sao yên được.

Anh lo lắm bước đường em sắp đi. Em hiền lành và trung thực biết bao. Những điều đó như miếng mồi ngon với sự phức tạp chốn phong trần nơi em đang đến. Anh vẫn tự an ủi mình rằng, thế giới này luôn có người này người kia, rằng có kẻ xấu nhưng cũng không ít người tốt, và anh cầu chúc cho em gặp được những người "tốt" để cuộc đời em vơi bớt khó khăn và sầu khổ.

Anh cũng tự nhủ nên nói với em rằng "nên quên anh đi!"... nhưng không sao nói lên lời. Mỗi lần gọi điện cho em, nghe em nói mà lòng anh tái tê. Anh chẳng biết dùng từ ngữ nào để có thể miêu tả những xúc cảm trong anh khi ấy. Ngày 20/10 thì sắp đến, nhưng anh không hy vọng bài hát này sẽ là món quà dành cho em, rằng đó là điều anh muốn biểu đạt.

"Xin lỗi em! tình yêu của anh." Đó là lần đầu song cũng có thể là lần cuối mà anh thực lòng muốn chia sẻ. Bởi vì tội lỗi anh lớn, tội là do anh yếu lòng, mềm yếu mà nghe lời mẹ cha và thiên hạ; lỗi là do anh đã không đủ dũng khí để "níu giữ em" khi còn có thể.

Anh biết em mệt mỏi và vẫn thường thì thầm ca từ bài hát "Hãy buông tay em". Anh thật ngu ngốc khi tin điều đó là điều em muốn. Sao em không chọn và hát cái bài "Giữ em đi" mà em mến mộ nhỉ? Định mệnh!

Thu đã qua và những ngày đông cũng kéo nhau về rồi. Cái chớm lạnh nơi anh liệu nơi em cũng có. Dù thế nào thì nhớ đắp chăn ấm kẻo cảm lạnh nhé em. Anh thì không còn cảm thấy lạnh vì từ lâu anh đã quen với hơi ấm của em. Có lẽ đó là thứ ấm áp nhất giúp anh trải qua những mùa đông giá lạnh đang về.

Anh tự hỏi, liệu đã là quá muộn màng cho một lời xin lỗi không em? Anh nợ em một lời "chào tạm biệt" và nợ luôn một lời "xin lỗi tình yêu".

Tình yêu hỡi ngàn lần xin tha thứ
Xin lỗi em ngàn lời xin lỗi em
Xin em quên đi những lời yêu
Anh đã trao cho em trong tận đáy lòng.
Mưa ướt vai em hay nước mắt em
Anh muốn ôm em lau hết ưu phiền
Xin hãy quên đi một giấc mơ buồn
Xin hãy quên anh một kẻ đa tình
Chìm trong say đắm lạc lối yêu đương.

 Lời bài hát

Anh nói sẽ đưa em đi suốt cuộc đời
Mà sao không đưa được đoạn đường em đi
Anh nói sẽ ôm em khi gió Đông về
Mà giờ đây một mình em đứng trong mưa.
Anh nhớ lần đầu tiên trông thấy nụ cười
Mà em trao cho người lạc đường yêu đương
Anh biết từ đây anh sẽ dối em
Dù con tim thật lòng với người anh yêu
[ĐK:]
Tình yêu hỡi ngàn lần xin tha thứ
Xin lỗi em ngàn lời xin lỗi em
Xin em quên đi những lời yêu
Anh đã trao cho em trong tận đáy lòng.
Mưa ướt vai em hay nước mắt em
Anh muốn ôm em lau hết ưu phiền
Xin hãy quên đi một giấc mơ buồn
Xin hãy quên anh một kẻ đa tình

Chìm trong say đắm lạc lối yêu đương.

Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2016

Vì Đó Là Em - Diệu Hương

Vì đó là em là một sáng tác của nhạc sĩ Diệu Hương. Ca sĩ Quang Dũng đã hát trong CD solo đầu tay Biển nghìn thu ở lại (2003).

Tôi yêu em - vì đó là em!
Và có thể nói CD này (và nhất là bài hát này) đã tạo "bước ngoặt" cho giọng hát Quang Dũng nhanh chóng nổi tiếng hơn, với bài hát này Quang Dũng đoạt giải Mai Vàng 2003.
Tuy nhiên, sau đó bài nhạc này bị nhà nước Việt Nam tạm cấm lưu hành, vì phát hiện ra Diệu Hương là Nhạc sĩ ở hải ngoại và cần có giấy phép riêng, bài này chỉ mới được cấp giấy phép lưu hành chính thức trở lại vào cuối năm 2005.(1)

Bài hát có lẽ là một câu trả lời tốt nhất cho câu hỏi "vì sao anh yêu em" - tôi nghĩ vậy.

Có ai yêu mà không hơn một lần thắc mắc như thế. Tôi cũng góp phần, nhưng thường thì tôi bị hỏi nhiều hơn là hỏi người ta. Bạn thì sao?

Có bao giờ bạn bị vặn vẹo một cách dồn dập như thế này chưa...?

- Vì sao anh yêu em?

- Vì tâm hồn em đẹp (Sau khi suy nghĩ nát óc)

- Tâm hồn đẹp là như thế nào! (Vặn vẹo hỏi tiếp)

- Tức là em thích giúp người khác, em dễ thương, hiền lành…

- Vậy nếu một ngày tâm hồn em không đẹp nữa thì anh còn yêu em không?

- Dĩ nhiên là còn! (Mừng rỡ nghĩ gái đã kết thúc cuộc điều tra)

- Vậy cái anh yêu đâu phải tâm hồn em

Hầu như 100% các chàng trai đều sẽ nhận được câu hỏi tương tự như vậy trong quá trình đang yêu. Và nếu không khéo ứng xử thì câu trả lời dở có thể khiến cô gái nổi giận.

Tôi cũng đau đầu khi trải qua cái hoàn cảnh tương tự. Khi mới rời ghế nhà trường, hành trang tôi vào đời có lẽ là cái bụng đầy văn thơ của mình. Những kiến thức ít phải đụng đến tôi đều cho vào dĩ vãng cả. Mà cái bụng văn thơ đó của tôi chỉ là một mớ hỗn độn Đông - Tây. Tôi thích học cách ăn ngay nói thẳng và không kém phần hào hoa từ cách nói chuyện của người Phương Tây; song tôi cũng mê những tiểu thuyết ngôn tình của Trung Hoa. Hai cái đó không thể một lúc mà dung hòa lại được, nếu đơn giản như các thầy cô vẫn giảng ở giảng đường thì còn gì cái hay cái đẹp của ngôn ngữ.


Tôi biết có hơn một người dù đã đầu ấp tay gối mỗi đêm, nhưng vẫn không quên lôi đầu dậy để cố hỏi "Vì sao anh yêu em". Ban đầu thì người con trai vịn cớ này cớ kia thoái thác, nhưng bị hỏi miết nên anh cũng nghĩ ra đủ thứ lý do để đáp trả. Tôi cũng ngạc nhiên trước sự kiên trì của các cô nàng đó. Vì nếu tôi trong trường hợp bị "cưỡng bức" như thế thì tôi cũng như anh chàng kia mà thôi.

Thôi thì có muôn ngàn lý do để hồi đáp cho câu hỏi đó. Nhưng suy cho cùng, những câu trả lời cũng chỉ để đối phó mà thôi. Vì thực tế, bản thân người đang yêu cũng chẳng thể lý giải. Cái hay ở tình cảm là thế, không ngôn từ nào diễn tả được cái thời khắc trái tim loạn nhịp khi gặp đối phương.

Bản thân tôi khi bắt đầu một chuyện tình với một ai đó, tôi quy thời khắc ấy chính là hai tiếng "chào anh!". Tiếp theo là ánh mắt của người đó. Khoảnh khắc đó ở mỗi người đi qua đời tôi, tôi đều nhớ như in và có thể kể vanh vách mà chẳng tốn giây phút nào nghĩ suy.

Khi tôi bắt đầu biết rung rinh cảm xúc, và sau vài lần hẹn tôi ngỏ lời, người ấy cũng hỏi tôi "vì sao anh thích em?". Ngày đó tôi mới 15 tuổi, tôi nghĩ trẻ bây giờ chúng sẽ không "gà" như tôi khi ấy. Lúc đó, tôi chẳng biết nói gì ngoài mấy tiếng "ừ..à.." cho qua chuyện. Tối về nằm vắt tay lên trán ráng nghĩ cho ra câu trả lời hợp lý nhất có thể. Lưu ý với bạn là, "câu trả lời hợp lý" thôi nhé!. Sau này trải qua nhiều mối tình tôi mới có cho mình những câu trả lời chân thật và hàm xúc nhất. Nếu bạn hỏi tôi những câu như vậy, thì tôi chỉ biết nói với bạn rằng, những gì thật nhất là câu trả lời tốt nhất.

Khi nghe bài hát này, tôi lại nhớ đến bài thơ của thi sĩ Puskin:

Tôi yêu em đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai;
Nhưng không để em bận lòng thêm chút nữa
Hay hồn em phải gợn sóng u hoài.

Tôi yêu em âm thầm không hy vọng
Lúc rụt rè khi hậm hực lòng ghen
Tôi yêu em yêu chân thành đằm thắm
Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em.

Thật tiếc khi nó là lời khi mọi sự đã là chuyện của ngày hôm qua. Vì đó là em thì khác, nó là lời tự tình của những xúc cảm khi người ta cố giãi bày tình cảm của mình.

Không cần biết em là ai
Không cần biết em từ đâu
Không cần biết em ngày sau
Ta yêu em bằng mấy ngàn biển rộng
Ta yêu em qua đông tàn ngày tận
Yêu em như yêu vùng trời mênh mông.

Vì sao tôi yêu em? thực tế tôi cũng không có câu trả lời nào được coi là cụ thể. Tôi chỉ biết ngắm nhìn em mỗi khi có thể. Tích góp chúng lại mỗi ngày và thấy yêu thương em hơn vào hôm sau. Chấp nhận quá khứ của em chẳng phải là chuyện dễ, thật may là tôi đã tròn lời hẹn khi đã quên bẵng đi cái khóa khứ ấy mà vui vẻ từng ngày bên em. Em cũng chẳng đẹp so với những cô gái khác, cũng chẳng ăn nói dịu dàng chút nào, thậm chí khi em nổi giận thì càng đáng sợ hơn,... nhưng dù là hoàn cảnh nào thì tôi cũng sẵn sàng cho một nụ cười thay vì nổi giận và so găng cùng em.

Tôi yêu em cũng như cách tôi đối xử với những cơn giận của mình. Giận bao nhiêu thì tôi lại tìm về những điều tốt đẹp của em mà nghĩ đến. Tôi nhận ra trong cuộc sống có rất nhiều người dù họ có làm gì thì tôi cũng chẳng thể nổi giận với họ, và em là một trong số đó. Tôi càng không có lý do gì để giận khi chính em là người tôi yêu thương. Thật tồi tệ khi thấy ai đó đối xử tệ bạc với người hàng đêm đầu gối tay ấp với mình. Tôi không hiểu những người đó nghĩ gì, khi cần "yêu" thì buông lời ngon ngọt, được vài hôm lại đánh lại chửi vợ như thứ gì rác rưởi nhất mà họ nghĩ tới.

Tôi không chắc một ngày nào đó tôi cũng như họ, nhưng trước mắt, họ là tấm gương để tôi nhắc nhở mình không bao giờ như thế. Nói là vậy, nhưng ai biết được chữ ngờ. Nếu biết được thì đâu có chuyện 10/10 bà vợ vẫn thường tỉ tê với nhau "không ngờ...như vậy".

Tôi đồng ý với cách nói của nhà văn Puskin rằng "tôi yêu em đến nay chừng có thể". Ồ không, hình như có gì đó không đúng nhỉ? Ý tôi muốn nói là "tôi yêu em tới chừng nào còn có thể". Thật vậy, tình yêu mà thiếu thì không biết sẽ thế nào với 8 tỷ người trên trái đất này. Dù biết,..

Cho dù biết em rồi đi
Cho dù biết không chờ chi
Nhưng lòng vẫn nghe cuồng si
Nghe trong ta quên đi lòng sầu hận
Ta yêu em chưa bao giờ một lần
Yêu em vì chỉ biết đó là em.

Gã si tình là tôi đã tìm thấy em, và cũng vì em mà tôi si tôi dại. Người ta nói tôi "dại" nhưng nhất định tôi đã không tin. Và điều tôi không tin đó đã đúng. Vì cho đến giờ phút này, tôi có thể khẳng định, em chính là người yêu thương tôi và hiểu tôi nhất. Sóng gió mà tôi và em đã trải qua đủ để hàn gắn và xóa nhòa mọi lầm lỗi của quá khứ. Để giờ đây, khi hai đứa gần như là một thì thử thách vẫn không chịu buông tha. Ngồi mà ngẫm mà suy thì đó là điều tất yếu với bất kỳ tình yêu nào, mà không riêng gì tôi và em gặp phải. Người ta nói "thuyền to thì sóng lớn", tôi nghĩ chuyện tình của tôi và em cũng "đủ lớn" để phải giải quyết những cái khó "nhằn" như vậy.

Thật khó khăn và dễ gục ngã... tôi đã nghĩ đến chuyện thoái lui sao cho vẹn cả đôi đường. Nhưng lý lẽ con tim mách bảo tôi rằng "nếu tôi để em rời xa có thể tôi sẽ chẳng bao giờ tìm thấy một người như em, yêu tôi hết mực dù cho tôi có nhiều lúc "lên voi xuống chó" với thăng trầm.

Nước mắt tôi đã rơi vì một người khác là em. Tôi là một người khá lý trí và tỉnh táo trong phần lớn cuộc đời mình, ngay cả khi bản thân phải trải qua bao lần bể dâu. Thế nhưng, tôi lại chẳng thể kiểm soát được cảm xúc của mình khi ở bên em. Tôi chỉ thấy đó là khoảng trời bình yên và vui vẻ nhất mà tôi từng gặp. Nó không vô hình như khi tôi ngồi say xưa về những ký ức đẹp đẽ nhất mà tôi từng có, mà nó hữu hình và tôi phải công nhận điều đó. Tôi đã cố tìm lời đáp cho câu hỏi "vì sao anh yêu em?", nhưng nay thì không cần nữa, vì tôi biết, tôi yêu em vì với em, mà không phải với một ai khác, tôi được là chính mình, là một người đàn ông của em và trái tim tôi thuộc về em.

Tôi yêu em - vì đó là em! Chỉ vậy thôi.

 Lời bài hát

Không cần biết em là ai
Không cần biết em từ đâu
Không cần biết em ngày sau
Ta yêu em bằng mấy ngàn biển rộng
Ta yêu em qua đông tàn ngày tận
Yêu em như yêu vùng trời mênh mông.


Không cần biết đêm dài sâu
Không cần biết bao gầy hao
Ta ngồi đếm tên thời gian
Nghe thương yêu dâng cao như ngọn đồi
Như xa xôi nay quay về gần gụi
Yêu em khi chỉ biết đó là em.

Đk:Để rồi từ đó ta yêu em không ngại ngần
Để rồi từ đó trong bước chân nghe gần hơn
Một ngày lại đến trái tim ta dại cuồng
Rồi từng chiều đến mang nỗi buồn vô biên.

Cho dù biết em rồi đi
Cho dù biết không chờ chi
Nhưng lòng vẫn nghe cuồng si
Nghe trong ta quên đi lòng sầu hận
Ta yêu em chưa bao giờ một lần
Yêu em vì chỉ biết đó là em.

________________________________

Nguồn trích dẫn: Wikipedia

Ruju (Rouge) ルージュ (Người tình mùa đông)

Fuji Ayako - Rouge ルージュ (Người tình mùa đông) N hiều người vẫn nhầm tưởng rằng đây là một ca khúc nhạc Hoa lời Việt, nhưng thực chất ...