Hiển thị các bài đăng có nhãn V. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn V. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2016

Vì Đó Là Em - Diệu Hương

Vì đó là em là một sáng tác của nhạc sĩ Diệu Hương. Ca sĩ Quang Dũng đã hát trong CD solo đầu tay Biển nghìn thu ở lại (2003).

Tôi yêu em - vì đó là em!
Và có thể nói CD này (và nhất là bài hát này) đã tạo "bước ngoặt" cho giọng hát Quang Dũng nhanh chóng nổi tiếng hơn, với bài hát này Quang Dũng đoạt giải Mai Vàng 2003.
Tuy nhiên, sau đó bài nhạc này bị nhà nước Việt Nam tạm cấm lưu hành, vì phát hiện ra Diệu Hương là Nhạc sĩ ở hải ngoại và cần có giấy phép riêng, bài này chỉ mới được cấp giấy phép lưu hành chính thức trở lại vào cuối năm 2005.(1)

Bài hát có lẽ là một câu trả lời tốt nhất cho câu hỏi "vì sao anh yêu em" - tôi nghĩ vậy.

Có ai yêu mà không hơn một lần thắc mắc như thế. Tôi cũng góp phần, nhưng thường thì tôi bị hỏi nhiều hơn là hỏi người ta. Bạn thì sao?

Có bao giờ bạn bị vặn vẹo một cách dồn dập như thế này chưa...?

- Vì sao anh yêu em?

- Vì tâm hồn em đẹp (Sau khi suy nghĩ nát óc)

- Tâm hồn đẹp là như thế nào! (Vặn vẹo hỏi tiếp)

- Tức là em thích giúp người khác, em dễ thương, hiền lành…

- Vậy nếu một ngày tâm hồn em không đẹp nữa thì anh còn yêu em không?

- Dĩ nhiên là còn! (Mừng rỡ nghĩ gái đã kết thúc cuộc điều tra)

- Vậy cái anh yêu đâu phải tâm hồn em

Hầu như 100% các chàng trai đều sẽ nhận được câu hỏi tương tự như vậy trong quá trình đang yêu. Và nếu không khéo ứng xử thì câu trả lời dở có thể khiến cô gái nổi giận.

Tôi cũng đau đầu khi trải qua cái hoàn cảnh tương tự. Khi mới rời ghế nhà trường, hành trang tôi vào đời có lẽ là cái bụng đầy văn thơ của mình. Những kiến thức ít phải đụng đến tôi đều cho vào dĩ vãng cả. Mà cái bụng văn thơ đó của tôi chỉ là một mớ hỗn độn Đông - Tây. Tôi thích học cách ăn ngay nói thẳng và không kém phần hào hoa từ cách nói chuyện của người Phương Tây; song tôi cũng mê những tiểu thuyết ngôn tình của Trung Hoa. Hai cái đó không thể một lúc mà dung hòa lại được, nếu đơn giản như các thầy cô vẫn giảng ở giảng đường thì còn gì cái hay cái đẹp của ngôn ngữ.


Tôi biết có hơn một người dù đã đầu ấp tay gối mỗi đêm, nhưng vẫn không quên lôi đầu dậy để cố hỏi "Vì sao anh yêu em". Ban đầu thì người con trai vịn cớ này cớ kia thoái thác, nhưng bị hỏi miết nên anh cũng nghĩ ra đủ thứ lý do để đáp trả. Tôi cũng ngạc nhiên trước sự kiên trì của các cô nàng đó. Vì nếu tôi trong trường hợp bị "cưỡng bức" như thế thì tôi cũng như anh chàng kia mà thôi.

Thôi thì có muôn ngàn lý do để hồi đáp cho câu hỏi đó. Nhưng suy cho cùng, những câu trả lời cũng chỉ để đối phó mà thôi. Vì thực tế, bản thân người đang yêu cũng chẳng thể lý giải. Cái hay ở tình cảm là thế, không ngôn từ nào diễn tả được cái thời khắc trái tim loạn nhịp khi gặp đối phương.

Bản thân tôi khi bắt đầu một chuyện tình với một ai đó, tôi quy thời khắc ấy chính là hai tiếng "chào anh!". Tiếp theo là ánh mắt của người đó. Khoảnh khắc đó ở mỗi người đi qua đời tôi, tôi đều nhớ như in và có thể kể vanh vách mà chẳng tốn giây phút nào nghĩ suy.

Khi tôi bắt đầu biết rung rinh cảm xúc, và sau vài lần hẹn tôi ngỏ lời, người ấy cũng hỏi tôi "vì sao anh thích em?". Ngày đó tôi mới 15 tuổi, tôi nghĩ trẻ bây giờ chúng sẽ không "gà" như tôi khi ấy. Lúc đó, tôi chẳng biết nói gì ngoài mấy tiếng "ừ..à.." cho qua chuyện. Tối về nằm vắt tay lên trán ráng nghĩ cho ra câu trả lời hợp lý nhất có thể. Lưu ý với bạn là, "câu trả lời hợp lý" thôi nhé!. Sau này trải qua nhiều mối tình tôi mới có cho mình những câu trả lời chân thật và hàm xúc nhất. Nếu bạn hỏi tôi những câu như vậy, thì tôi chỉ biết nói với bạn rằng, những gì thật nhất là câu trả lời tốt nhất.

Khi nghe bài hát này, tôi lại nhớ đến bài thơ của thi sĩ Puskin:

Tôi yêu em đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai;
Nhưng không để em bận lòng thêm chút nữa
Hay hồn em phải gợn sóng u hoài.

Tôi yêu em âm thầm không hy vọng
Lúc rụt rè khi hậm hực lòng ghen
Tôi yêu em yêu chân thành đằm thắm
Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em.

Thật tiếc khi nó là lời khi mọi sự đã là chuyện của ngày hôm qua. Vì đó là em thì khác, nó là lời tự tình của những xúc cảm khi người ta cố giãi bày tình cảm của mình.

Không cần biết em là ai
Không cần biết em từ đâu
Không cần biết em ngày sau
Ta yêu em bằng mấy ngàn biển rộng
Ta yêu em qua đông tàn ngày tận
Yêu em như yêu vùng trời mênh mông.

Vì sao tôi yêu em? thực tế tôi cũng không có câu trả lời nào được coi là cụ thể. Tôi chỉ biết ngắm nhìn em mỗi khi có thể. Tích góp chúng lại mỗi ngày và thấy yêu thương em hơn vào hôm sau. Chấp nhận quá khứ của em chẳng phải là chuyện dễ, thật may là tôi đã tròn lời hẹn khi đã quên bẵng đi cái khóa khứ ấy mà vui vẻ từng ngày bên em. Em cũng chẳng đẹp so với những cô gái khác, cũng chẳng ăn nói dịu dàng chút nào, thậm chí khi em nổi giận thì càng đáng sợ hơn,... nhưng dù là hoàn cảnh nào thì tôi cũng sẵn sàng cho một nụ cười thay vì nổi giận và so găng cùng em.

Tôi yêu em cũng như cách tôi đối xử với những cơn giận của mình. Giận bao nhiêu thì tôi lại tìm về những điều tốt đẹp của em mà nghĩ đến. Tôi nhận ra trong cuộc sống có rất nhiều người dù họ có làm gì thì tôi cũng chẳng thể nổi giận với họ, và em là một trong số đó. Tôi càng không có lý do gì để giận khi chính em là người tôi yêu thương. Thật tồi tệ khi thấy ai đó đối xử tệ bạc với người hàng đêm đầu gối tay ấp với mình. Tôi không hiểu những người đó nghĩ gì, khi cần "yêu" thì buông lời ngon ngọt, được vài hôm lại đánh lại chửi vợ như thứ gì rác rưởi nhất mà họ nghĩ tới.

Tôi không chắc một ngày nào đó tôi cũng như họ, nhưng trước mắt, họ là tấm gương để tôi nhắc nhở mình không bao giờ như thế. Nói là vậy, nhưng ai biết được chữ ngờ. Nếu biết được thì đâu có chuyện 10/10 bà vợ vẫn thường tỉ tê với nhau "không ngờ...như vậy".

Tôi đồng ý với cách nói của nhà văn Puskin rằng "tôi yêu em đến nay chừng có thể". Ồ không, hình như có gì đó không đúng nhỉ? Ý tôi muốn nói là "tôi yêu em tới chừng nào còn có thể". Thật vậy, tình yêu mà thiếu thì không biết sẽ thế nào với 8 tỷ người trên trái đất này. Dù biết,..

Cho dù biết em rồi đi
Cho dù biết không chờ chi
Nhưng lòng vẫn nghe cuồng si
Nghe trong ta quên đi lòng sầu hận
Ta yêu em chưa bao giờ một lần
Yêu em vì chỉ biết đó là em.

Gã si tình là tôi đã tìm thấy em, và cũng vì em mà tôi si tôi dại. Người ta nói tôi "dại" nhưng nhất định tôi đã không tin. Và điều tôi không tin đó đã đúng. Vì cho đến giờ phút này, tôi có thể khẳng định, em chính là người yêu thương tôi và hiểu tôi nhất. Sóng gió mà tôi và em đã trải qua đủ để hàn gắn và xóa nhòa mọi lầm lỗi của quá khứ. Để giờ đây, khi hai đứa gần như là một thì thử thách vẫn không chịu buông tha. Ngồi mà ngẫm mà suy thì đó là điều tất yếu với bất kỳ tình yêu nào, mà không riêng gì tôi và em gặp phải. Người ta nói "thuyền to thì sóng lớn", tôi nghĩ chuyện tình của tôi và em cũng "đủ lớn" để phải giải quyết những cái khó "nhằn" như vậy.

Thật khó khăn và dễ gục ngã... tôi đã nghĩ đến chuyện thoái lui sao cho vẹn cả đôi đường. Nhưng lý lẽ con tim mách bảo tôi rằng "nếu tôi để em rời xa có thể tôi sẽ chẳng bao giờ tìm thấy một người như em, yêu tôi hết mực dù cho tôi có nhiều lúc "lên voi xuống chó" với thăng trầm.

Nước mắt tôi đã rơi vì một người khác là em. Tôi là một người khá lý trí và tỉnh táo trong phần lớn cuộc đời mình, ngay cả khi bản thân phải trải qua bao lần bể dâu. Thế nhưng, tôi lại chẳng thể kiểm soát được cảm xúc của mình khi ở bên em. Tôi chỉ thấy đó là khoảng trời bình yên và vui vẻ nhất mà tôi từng gặp. Nó không vô hình như khi tôi ngồi say xưa về những ký ức đẹp đẽ nhất mà tôi từng có, mà nó hữu hình và tôi phải công nhận điều đó. Tôi đã cố tìm lời đáp cho câu hỏi "vì sao anh yêu em?", nhưng nay thì không cần nữa, vì tôi biết, tôi yêu em vì với em, mà không phải với một ai khác, tôi được là chính mình, là một người đàn ông của em và trái tim tôi thuộc về em.

Tôi yêu em - vì đó là em! Chỉ vậy thôi.

 Lời bài hát

Không cần biết em là ai
Không cần biết em từ đâu
Không cần biết em ngày sau
Ta yêu em bằng mấy ngàn biển rộng
Ta yêu em qua đông tàn ngày tận
Yêu em như yêu vùng trời mênh mông.


Không cần biết đêm dài sâu
Không cần biết bao gầy hao
Ta ngồi đếm tên thời gian
Nghe thương yêu dâng cao như ngọn đồi
Như xa xôi nay quay về gần gụi
Yêu em khi chỉ biết đó là em.

Đk:Để rồi từ đó ta yêu em không ngại ngần
Để rồi từ đó trong bước chân nghe gần hơn
Một ngày lại đến trái tim ta dại cuồng
Rồi từng chiều đến mang nỗi buồn vô biên.

Cho dù biết em rồi đi
Cho dù biết không chờ chi
Nhưng lòng vẫn nghe cuồng si
Nghe trong ta quên đi lòng sầu hận
Ta yêu em chưa bao giờ một lần
Yêu em vì chỉ biết đó là em.

________________________________

Nguồn trích dẫn: Wikipedia

Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2016

Về đâu mái tóc người thương - Bài cảm nhận

Về đâu mái tóc người thương là một sáng tác rất nổi tiếng của nhạc sĩ Hoài Linh. Nhạc phẩm đã được thể hiện rất thành công với nhiều ca sĩ, trong đó nổi bật và được mến mộ nhất là nam ca sĩ Quang Lê.

Về đâu mái tóc người thương
Về đâu mái tóc người thương là một nhạc phẩm hay. Hay ở câu chuyện mà tác giả viết lại. Hay ở ca từ trên nền giai điệu mượt mà tha thiết. Trong phần phối khi tôi cho là thành công nhất đó chính là đưa khí cụ đàn tranh vào, yếu tố này càng tô vẽ thêm đẹp cho những xúc cảm của người tự nhận "Hồn lỡ sa vào đôi mắt em".

Người con gái ấy "chiều nao xõa tóc ngồi bên rèm". Nàng đâu hay có một người tình cờ ngang qua và đắm chìm trong cảnh tượng ấy. Để rồi đêm về ngày nhớ đêm mong. Lâu ngày muốn nói tâm tư nhưng lại ngại ngỏ lời.  Lý do chàng đưa ra là:

Khép tâm tư lại thôi
Đường hoa vẫn chưa mở lối.

Đời lắm phong trần tay trắng tay
Trời đông ngại gió lùa vai gầy
Lầu kín trăng về không lối chiếu
Gác cao ngăn niềm yêu
Thì thôi mơ ước chi nhiều

Ở đời là thế, muốn với nhưng ngại trèo cao, mà trèo cao thì lại té đau. Chàng chỉ biết thẩm nhủ "khép tâm tư lại" mà soi xét lại hoàn cảnh và cuộc đời phong sương hiện tại của mình. Để rồi sau tất cả, chỉ còn những tâm sự tiếc nuối cho phận số mà tự nhủ lòng "thì thôi mơ ước chi nhiều".

Đối với chàng là vậy, nhưng với cô gái bên rèm thì sao? Câu chuyện sẽ kịch tính hơn khi người con gái ấy cũng đem lòng yêu chàng trai. Mà cô chờ mãi anh không ngỏ nên cô cũng chỉ biết chôn sâu mối tình mà khoác lên mình chiếc áo tơ hồng để về nhà chồng. Đau khổ nào hơn bi kịch ấy.

Có ai trong chúng ta không một lần như thế?

Chỉ vài dòng ca từ ngắn ngủi, thêm vào chút giai điệu thôi nhưng Về đâu mái tóc người thương đã thay lời của bao tiếng lòng đã một lần yêu đơn phương. Và rồi điều gì đến cũng đến, tiếc lời nhưng lại chẳng thể buông lơi xúc cảm khi nhìn em sang ngang. Nói là thêm "một chút" giai điệu, nhưng mấy người nghệ sĩ lại có lối diễn đạt một cách sâu lắng như nhạc sĩ Hoài Linh. Đó chính là điểm khác biệt và dấu hiệu nhận biết tài năng của người sáng tác nói chung và viết nhạc nói riêng.

Bài hát là khúc tự tình, nhưng cũng nhắc nhớ cho bao người dấn thân vào tình yêu. Nhớ rằng, nếu có yêu thì đừng vì lý do gì mà không chịu ngỏ lời với người ta, đến khi hối tiếc thì quá muộn màng. Tình yêu qua đi hay vụt mất sẽ là niềm hối tiếc không nguôi một thời gian. Nhưng điều mỗi người đáng tiếc nhất là, ngay khi còn có thể nhưng đã không làm điều mà mình nên làm.

 Lời bài hát


Về đâu mái tóc người thương

Hồn lỡ sa vào đôi mắt em
Chiều nao xõa tóc ngồi bên rèm
Thầm ước nhưng nào đâu dám nói
Khép tâm tư lại thôi
Đường hoa vẫn chưa mở lối.

Đời lắm phong trần tay trắng tay
Trời đông ngại gió lùa vai gầy
Lầu kín trăng về không lối chiếu
Gác cao ngăn niềm yêu
Thì thôi mơ ước chi nhiều

Bên nhau sao tình xa vạn lý cách biệt mấy sơn khê
Ngày đi mắt em xanh biển sâu, mắt tôi rưng rưng sầu
Lặng nghe tiếng pháo tiễn ai qua cầu
Đường phố muôn màu sao thiếu em
Về đâu làn tóc xõa bên rèm
Lầu vắng không người song khép kín

Nhớ em tôi gọi tên, chỉ nghe tiếng lá rơi thềm

 Đôi nét về Tác giả



Hoài Linh (tên thật Lê Văn Linh), là một nhạc sĩ nhạc Vàng nổi tiếng. Trước 1975, ông hoạt động trong đoàn văn nghệ Vì Dân (thuộc Nha Cảnh sát Quốc gia) với cấp bậc Trung úy dưới quyền điều khiển của nhạc sỹ Nguyễn Văn Đông. Ngoài ra ông còn có 2 bút hiệu khác là Hà Vị Dương, Lục Bình Lê.

Ruju (Rouge) ルージュ (Người tình mùa đông)

Fuji Ayako - Rouge ルージュ (Người tình mùa đông) N hiều người vẫn nhầm tưởng rằng đây là một ca khúc nhạc Hoa lời Việt, nhưng thực chất ...